Lý Dật đồng dạng cũng rõ ràng, vô luận mình đối phó Đấu Thần điện hay là La Tuyết Phong, kế tiếp một phương khác sẽ tạo thành phiền toái cực lớn. Mà Khảm kỳ cùng hộ vệ của hắn, tự nhiên lại càng không có lý do ra tay trước. Cái cục diện quỷ dị bế tắc này, đều là ngoài dự liệu của mọi người.
- Ha ha ha, ở đây diễn cũng được đó.
Có biến cố thì có chuyển cơ, Đỗ Lạp tựa hồ thấy được một tia hy vọng, quay lại cười to nói:
- La phó viện trưởng, Lý Dật, các ngươi làm sao còn không đấu võ? Lão Tử hoàng đế không được, xem xem náo nhiệt cũng tốt.
- Trong lúc này Đỗ Lạp thức thời lăn xa đi.
Khảm kỳ tức giận khiển trách.
- Khảm kỳ ngươi cũng chớ đắc ý được quá sớm.
Đỗ Lạp sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Ngươi cho rằng, hoàng thất phải dựa vào vài cái hộ vệ mới bảo vệ an toàn sao?... La phó viện trưởng, ngươi không có tin tưởng đả bại Lý Dật sao, nếu không như vậy, chúng ta đi làm giao dịch đi?
- Giao dịch? Ngươi có tư cách sao?
La Tuyết Phong nhìn Đỗ Lạp khinh miệt nói, tại Đấu Thần đại lục loại địa phương này, có thực lực mới có tư cách nói chuyện, Đỗ Lạp ăn chơi trác táng, thật sự không lọt vào của pháp nhãn của La phó viện trưởng đại nhân.
- Tám gã ảnh vệ! Như thế nào?