Biên dịch:Tiền Như Mạng
Đường Tam nói:" Ảnh hưởng lớn hơn nữa chính là khắp nơi xảy ra sự tàn sát vô tội vạ. Một gã hồn sư trong cuộc đời thu hoạch hồn thú, nhiều nhất cũng chỉ bất quá có chín con, nhưng trong đời một gã hồn sư giết bao nhiêu hồn thú, số lượng tính làm sao đây? Không nói đến người khác, chính chúng ta chuyến này trên đường gặp phải một ít hồn thú mười năm, trăm năm hồn thú chủ động công kích, đều là không nhịn được ra tay. Nếu lấy việc giết hồn thú làm việc để sống, số lượng giết chóc càng sẽ tăng lên nhiều hơn nữa. Thời gian trôi đi, nghề nghiệp hồn sư sợ rằng có một ngày không có đất dụng võ."
Triệu Vô Cực nói: "Đúng lắm, ngươi nói không sai chút nào. Lần này không phải chúng ta không kiềm chế được, nhiều nhất chúng ta cũng chỉ giết một vài con mà thôi. Tiểu Tam, ta quyết định rồi, nếu ngày mai không tìm được hồn thú thích hợp cho ngươi, chúng ta sẽ xâm nhập sâu vào trong Tinh Đấu đại sâm lâm, chắc chắn sẽ có hồn hoàn thích hợp cho ngươi, yên tâm đi."
Đường Tam mỉm cười, nói:" Triệu sư phụ, kỳ thật cho tới bây giờ ta cũng không có quá lo lắng về vấn đề đó, mà ta còn chưa kịp hướng tới ngài nói tiếng xin lỗi về việc lần trước cùng ngài tỷ thí. Ngài vẫn còn nương tay lưu tình, mà ta lại …"
Triệu Vô Cực cười khổ một tiếng, hướng về Đường Tam khoát tay:" Được rồi, cần gì phải nhắc đến việc đã qua chứ, ta đã quên rồi."
Hai người liếc hau, không khỏi toát ra tiếu ý trên mặt.
Đúng lúc này, đột nhiên, Triệu Vô Cực tiếu ý trong mắt chợt nháy mắt biến mất, một tay dũng mãnh tóm lấy bả vai Đường Tam kéo hắn lại gần mình, hơi thở lăng lệ từ trên người Triệu Vô Cực toát ra, nương theo một tiếng gầm nhẹ, hắn trực tiếp xuất ra vũ hồn của mình, Đại lực Kim Cương Hùng trong nháy mắt xuất hiện.
"Mọi người rời khỏi trướng bồng. Mau" Triệu Vô Cực gầm nhẹ một tiếng, âm thanh hùng hậu truyền vào trong trướng.
Trải qua vài ngày phối hợp chiến đấu, chúng đệ tử sớm đã đạt đến mức vô cùng ăn ý,liền nhanh chóng bay từ trong trướng bồng ra ngoài.
"Triệu sư phụ, làm sao vậy?" Đái Mộc Bạch tiến bước đi về phía bên cạnh Triệu Vô Cực, nghi hoặc hỏi.
Triệu Vô Cực không có trả lời vấn đề của hắn, mà nói:" Tất cả mọi người ra phía sau lưng ta, trong tình huống bất trắc xảy ra, các ngươi không cần lo cho ta, lập tức rời khỏi nơi này, … trước tiên ra khỏi Tinh đấu đại sâm lâm, hơn nữa, Mộc Bạch, trong lúc ta không có ở bên cạnh, trách nhiệm bảo vệ mọi người ta giao cho ngươi."
Bất luận là Đái Mộc Bạch, Đường Tam hay nhưng người khác cũng đều không rõ ràng đến tột cùng đang xảy ra chuyện gì mà có thể làm cho Triệu Vô Cực vốn luôn luôn tự tin vào thực lực trở nên khẩn trướng như vậy. Ngay lúc này, bọn họ đột nhiên thấy được một tràng cảnh kỳ dị.
Theo ánh mắt chăm chú của Triệu Vô Cực, hai thân cây cao lớn đột nhiên chậm rãi hướng hai bên tách ra, một thân ảnh khổng lồ lặng yên không một tiếng động không biết từ đâu đi ra. Chứng kiến thân hình to lớn này, mọi người phảng phất như ngừng thở. Bây giờ ai cũng hiểu được Triệu Vô Cực vốn lo lắng điều gì.
Sinh vật đó tồn tại giống như là một ngọn núi, ánh sáng yếu ớt tại Tinh đấu đại sâm lâm chiếu rọi xuống bộ lông ngăm đen phủ toàn thân tạo nên một thứ ánh sáng nhàn nhạt. Mặc dù bốn chân của nó chạm đất, nhưng bả vai tuyệt đối cao trên bảy thước, nếu đứng thẳng lên, sợ rằng sẽ cao trên mười lăm thước.
Nhìn bề ngoài, nó giống như viên hầu, hoặc hắc tinh tinh, ngoại trừ đôi mắt giống như hai cái đèn lồng lớn loé ra kim sắc quang mang,toàn thân còn lại đen nhánh, trong ban đêm nếu không phải do nó di động, thì thậm chí không thể nhìn thấy rõ thân thể của nó.