“ Tuân lệnh”
Thi Dương thấy các tướng lĩnh của mình đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn quay đầu lại nhìn về cái kho hàng khổng lồ đen sì sì kia. Và rồi hắn vung tay, giọng trầm thấp hạ lệnh: “ Xuất binh”
Tiếng vó ngựa ầm ầm vang động trong đêm, bộc phát một loại sát khí tràn trề. Hai ngàn kỵ binh Đường quân nhất tề giục ngựa chạy hết tốc độ, lướt thẳng về phía mục tiêu như một cơn hồng thủy. Vó ngựa đạp trên tuyết trắng khiến cho những bông tuyết tung bay đầy trên không trung. Khoảng cách ba dặm chớp mắt đã vượt qua. Lần tấn công này Đường quân không hề bí mật tập kích mà trực diện tấn công. Bọn họ như một cơn cuồng phong đạp đổ hàng rào phía trước kho hàng mà ập vào.