Không phải chạy tới để thể hiện, đùa giỡn uy phong, anh dũng hi sinh.
Khi hai quân giao chiến có thể xãy ra rất nhiều biến số, cho dù là trong tay có chút bản lĩnh, không sợ kẻ thù tới ngay trước mặt, nhưng nếu vận khí không tốt, một cây tên bay lạc cũng có thể lấy đi cái mạng nhỏ.
Các quân sĩ tay chân nhẹ nhàng, dựa vào bóng đêm, từ từ hướng phía trên đỉnh núi lén lút đi lên.
Có rất nhiều người từng tới nơi này bao vây tiễu trừ qua bọn mã phỉ, đối với nơi này địa hình rất là quen thuộc.
Và biết được ở rất nhiều địa phương đều bị đám mã phỉ đào đất đặt bẫy rập.
Bọn họ thật là cẩn thận, đầu tiên là lấy nhánh cây thử, sau khi phát hiện an toàn, mới có thể bước lên phía trước.
Rất nhiều quân sĩ lưng rộng chừng một thước, trên lưng cõng tấm ván gỗ dài tầm bốn năm thước, phát hiện có cạm bẫy sẽ đem tấm ván gỗ trải lên đi.
Cứ như vậy quân sĩ bên trái theo thời gian dần qua đã từ từ leo lên được chừng mười trượng, cách vọng tháp mà bọn mã phỉ dựng lên ở chỗ cao bên sườn núi rất là gần rồi.
Lúc này Phàn Nhân bước đi nhanh hơn, thân hình nửa ngồi nữa quỳ, giương cung cài tên.
Ngón tay buông ra, vào lúc ở giữa dây cung khẽ run, hai mũi tên đen thùi mang theo lưu quang chính là cắt qua bầu trời đêm, lập tức bắn xuyên tim hai tên mã phỉ đang đứng trên liễu vọng tháp gác đêm canh chừng.
Tên tới quá nhanh, không có dấu hiệu báo trước nào.
Hai mã phỉ muốn hét lên thảm thiết cũng là không phát ra nổi tiếng kêu, hai tay theo bản năng cầm lấy thân tên, trừng lớn đôi mắt đã đoạn khí.
Vô thanh vô tức, Phàn Nhân liền nhẹ nhàng và khéo léo giải quyết xong chướng ngại đầu tiên này.
Đồ Đô liếc mắt nhìn Cương Đế Ba Khắc một cái.