Cho đến khi -- Trên bầu trời xanh thẫm, tầng mây dày đã che lấp những ngôi sao tỏa sáng lấp lánh. Không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe rõ tiếng lá cây rơi ngoài cửa sổ. Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới buông tay Hiên Viên Diễm, chậm chạp giúp hắn đắp chăn gấm rồi dựa sát lưng vào chân giường khắc hoa văn và khoanh chân tĩnh tọa trên nền nhà bằng gạch trắng.?
Ánh nến dịu nhẹ chập chờn. Ánh sáng đỏ diễm lệ chói mắt bao phủ toàn thân Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nàng dùng linh lực để di chuyển năng lượng trong Huyết Phách thần châu, chuẩn bị dung hợp tất cả linh lực mà mình có với năng lượng của Huyết Phách thần châu, hy vọng có thể mượn nguồn năng lượng khổng lồ đó để đột phá linh lực đến cực hạn.?
Thời gian tích tắc trôi, chân trời dần dần hiện màu trắng xám. Một đêm đã qua --?
Thượng Quan Ngưng Nguyệt chậm rãi mở mắt ra.
Năng lượng của Huyết Phách thần châu có thể bổ sung thêm sinh lực cho nàng, giúp toàn thân nàng giảm mệt mỏi, nhưng không thể xóa đi bi thương trong đôi mắt kia. Bởi vì, nàng di chuyển năng lượng Huyết Phách thần châu cả đêm, nhưng linh lực bên trong... vẫn như trước, không tăng thêm chút nào. Nếu linh lực không tăng lên chút nào, nàng sẽ không thể thành công đột phá linh lực đến cực hạn.
-- Không được, nàng không thể vội vàng, càng nóng lòng càng không thể đột phá linh lực!