Các mảnh nhỏ rơi xuống đất. Lọt vào tầm mắt Đại chưởng quỹ và năm tên thân tín là Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm một trái một phải đứng ở cửa chính. Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm mị hoặc giương lên, khuôn mặt tràn ngập nụ cười lười biếng, sáng sủa như gió xuân ấm áp.
Nhưng Đại chưởng quỹ sòng bạc Phú Quý cùng với năm tên thân tín lại bị khuôn mặt tràn ngập nụ cười lười biếng của hai người đứng ở cửa kia làm cho khí lạnh xâm thân nhập cốt.?
-- Cầu thang dài lê thê nối giữa tầng hai với tầng ba có mười cửa sắt tầng tầng ngăn lại. Ở hành lang màu sắc rực rỡ của tầng ba còn có mười tên thuộc hạ áo đen, trong tay cầm lợi kiếm phòng thủ nghiêm mật. Nhưng một nam một nữ này lại như bước chân vào chốn không người, cứ như vậy nổ tung cửa chính phòng sắt kiên cố dễ như trở bàn tay rồi xuất hiện trong tầm mắt của bọn hắn??
"Các ngươi..." Đại chưởng quỹ hơi run tay chỉ về về Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, sắc mặt càng thêm tái xanh, hỏi: "Các người vào bằng cách nào?"?
"Đầu tiên đem nóc nhà tầng ba đục một cái lỗ thật to, sau đó điểm huyệt vị mười tên thuộc hạ của ngươi, cuối cùng chậm rãi đi tới."?
Ý cười lười biếng trên mặt Hiên Viên Diễm đậm hơn, giọng nói nhẹ như suối trong giải thích, cùng với Thượng Quan Ngưng Nguyệt chậm rãi phe phẩy quạt lụa, nhịp chân nhẹ nhàng bước chân vào phía trong phòng sắt.
Hai mắt Đại chưởng quỹ sòng bạc Phú Quý cùng năm tên thân tín nhìn nhau một cái, sau đó "vụt vụt vụt" --
Sáu người bọn hắn đứng lên từ trên ghế, nhanh chóng dàn thành một hàng ngang thẳng tắp đối diện Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm, cánh tay bỗng giơ lên cao, song chưởng đồng loạt hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm.?
Lúc mười ngón tay của Đại chưởng quỹ và năm tên thân tín đồng thời hướng về phía hai người chuẩn bị bắn ra khí lưu mạnh mẽ, trong nháy mắt bóng dáng của Hiên Viên Diễm chợt lóe như sao băng.?
Trực giác của Đại chưởng quỹ và năm tên thân tín có cảm giác một bóng dáng màu tím khí thế bức người xét qua mắt bọn hắn nhanh như tia chớp, cùng lúc đó bả vai của bọn họ bị quạt nhẹ nhàng gõ vào một cái. Lập tức bả vai của bọn hắn bị cơn đau đớn kịch liệt cuốn lấy, sắc mặt của họ trở nên vặn vẹo, hai mắt khó có thể tin nhìn về phía đối diện, từ môi nặn ra giọng nói run rẩy: "Ngươi ngươi ngươi..."?
Tóc đen của Hiên Viên Diễm khẽ bay lên, sớm tạo thành một đường cong ma dã ở trong gió mai, chẳng biết từ lúc nào toàn thân giống như một bức họa khuynh thế, đứng ở bên cạnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt một lần nữa.??
Hiên Viên Diễm không chút để tâm, tao nhã phe phấy quạt lụa, phảng phất như chưa từng di chuyển khỏi vị trí, nghiêng đầu nhìn sáu người đối diện, đôi mắt tuấn tú "ngờ vực" chớp chớp: "Ta làm sao?"?