Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân

Chương 133


Chương trước Chương tiếp

Chương 133

Lúc Dung Tiễn thốt ra những lời ấy, hắn chẳng hề kiêng dè ai, khiến Nam Xảo và Trúc Tinh đứng gần đó nghe không sót một chữ. Hai người họ thực chất vẫn khá bình thản, bởi bấy lâu nay Hoàng thượng sủng ái chủ tử đến nhường nào, họ là người nhìn rõ hơn ai hết. Dù là sinh tiểu hoàng tử, tiểu công chúa hay là lập hậu, trong mắt họ đều là chuyện lẽ dĩ nhiên.

Đặc biệt là hiện tại, tiết trời đã gần sang năm mới, Trúc Tinh cảm thấy chủ tử đã lâu chưa được thăng vị phần, mà Hoàng thượng cũng chẳng hề hé lộ gì, hay là ngài định trực tiếp phong hậu, một bước lên mây? Trúc Tinh vốn rất để tâm chuyện này, lại chẳng giỏi giấu giếm tâm tư, bèn lén lút thì thầm với Nam Xảo:

"... Năm mới này, Hoàng thượng chắc sẽ phong chủ tử làm Hoàng hậu rồi chứ?"

Cả hậu cung này nay chỉ có mỗi mình chủ tử, việc tiến vị từng cấp một với việc một bước lên ngôi vị Hoàng hậu thì có gì khác biệt? Trúc Tinh thấy bấy lâu nay Hoàng thượng không thăng vị cho nàng, thậm chí không nhắc tới, chắc chắn là muốn dành cho nàng một điều bất ngờ lớn, chính là sách lập Hoàng hậu.

Nam Xảo bảo nàng bớt nghĩ viển vông, lo mà làm tốt phận asự. Trúc Tinh không phục, cãi lại: "Đây là chuyện trọng đại nhất còn gì? Sao tỷ chẳng quan tâm chủ tử thế! Chủ tử bây giờ ngoại trừ thiếu cái danh hiệu ra, thì có khác gì Hoàng hậu đâu? Chẳng lẽ Hoàng thượng định phong chủ tử làm Quý phi thôi sao?"

Ôn Yểu vừa hay đi ra bắt con mèo Hoàn Tử đang dở chứng không cho nàng bế, đúng lúc nghe được lời Trúc Tinh. Bị bắt quả tang, Trúc Tinh cũng chẳng sợ, còn chủ động hỏi: "Chủ tử, có phải không ạ?"

Ôn Yểu nhìn nàng ta, lại nhìn Nam Xảo, cuối cùng nghiêm giọng nói: "Gần đây chính sự lẫn cung vụ bề bộn, lo còn không xuể, đừng có nghĩ ngợi linh tinh. Danh sách cung yến ngươi đã soạn xong chưa?"

Trúc Tinh ngập ngừng: "... Dạ chưa."

Ôn Yểu nói: "Vậy thì mau đi làm đi, cả việc sắp xếp yến tiệc cũng giao cho ngươi." Phải giao nhiều việc một chút, kẻo nàng ta lại rảnh rỗi sinh nông nổi.

Dặn dò xong, Ôn Yểu túm lấy con Hoàn Tử đang giãy giụa kịch liệt đi vào trong điện, để lại Trúc Tinh và Nam Xảo ngơ ngác nhìn nhau. Trúc Tinh thất thần một hồi, hạ thấp giọng kinh ngạc: "Chủ tử nói vậy là ý gì?" Nàng ta lại tự hỏi: "Chẳng lẽ Hoàng thượng không định phong chủ tử làm hậu, mà còn có nhân tuyển khác?"

Nam Xảo tuy không hiểu vì sao chủ tử lại không mấy mặn mà với việc phong hậu, nhưng nàng biết chủ tử làm việc luôn có tính toán, ắt phải có lý do riêng. "Nói bậy bạ gì đó?" Nam Xảo lườm nàng ta một cái: "Đừng đoán mò nữa, chủ tử và Hoàng thượng thời gian này bận đến mức nào rồi? Lo mà san sẻ công việc, để chủ tử được nghỉ ngơi đôi chút đi."

Câu nói cuối cùng của Trúc Tinh "Hoàng thượng không định phong chủ tử làm hậu", Ôn Yểu cũng nghe thấy. Nàng chẳng mấy bận lòng về việc có thành Hoàng hậu hay không. Điều nàng lo lắng là kết cục của Dung Tiễn, là liệu tình tiết trong cuốn sách có tiếp tục diễn ra dưới sự thúc đẩy mạnh mẽ của định mệnh hay không.

Hiện tại là năm Hoằng Thành thứ 6, hơn một tháng nữa là sang năm Hoằng Thành thứ 7. Theo cốt truyện gốc, vào năm Hoằng Thành thứ 7, lưu dân khắp nơi khởi nghĩa, khói lửa chiến tranh lan rộng toàn quốc, nội chiến kéo dài hơn một năm, cuối cùng vào mùa thu năm sau sẽ lật đổ Dung Tiễn, cải triều hoán đại, nam chính lên ngôi.

Một năm qua, nàng luôn cẩn trọng nỗ lực giúp Dung Tiễn tránh đi vào vết xe đổ của lịch sử, nhưng có thành công hay không, nàng thực sự không chắc chắn. Năm tới, không, phải nói là mỗi ngày khi mối nguy chưa được giải trừ đều là thời điểm mấu chốt. Đặc biệt là mùa đông này, ngòi nổ của chiến tranh chính là bắt rễ từ mùa đông năm nay.

Nàng đã chuẩn bị cho việc này từ năm ngoái, tự thấy đã tận lực hết sức. Ban đầu nàng khá lạc quan, nhưng gần đây nỗi lo sợ lại ập đến. Nàng sợ hào quang của nhân vật chính quá mạnh, sợ ma lực kỳ quái của cốt truyện sẽ cưỡng ép xoay chuyển những nỗ lực của nàng. Vì nhiều khi nàng cảm thấy việc cần làm đã làm, việc cần tránh đã tránh, nhưng sự thật là luôn có những bất ngờ ngoài ý muốn xảy ra, thúc đẩy mọi thứ đi theo hướng nguy hiểm của nguyên tác. Rõ ràng nhất là việc Dung Tiễn đột ngột mất kiểm soát thời gian trước.

Trước kỳ săn thu, nàng thấy mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp, tràn đầy kỳ vọng vào tương lai. Ngay cả khi bị ám sát lúc săn thu, nàng cũng không thấy khủng hoảng như vậy. Nhưng sự mất kiểm soát của Dung Tiễn khiến nàng nhận ra nguy hiểm. Có vẻ như một số việc đã thay đổi, nhưng lại có một bàn tay vô hình đang cố đưa mọi thứ về vị trí cũ.

So với việc phong hậu hay thăng vị, đây mới là điều nàng quan tâm nhất. Thời gian càng gần, nàng càng căng thẳng, sợ rằng bất thình lình xảy ra chuyện gì đó khiến mọi thứ không thể vãn hồi. Những ngày qua nàng vốn đã bất an, lời nói của Trúc Tinh lại đánh trúng vào điểm yếu nhất trong lòng nàng. Đến ngôi vị hoàng đế còn chưa biết ngồi vững hay không, tâm trí đâu mà nghĩ đến hậu vị?

Tuy việc phong hậu không xung đột với việc tránh né cốt truyện pháo hôi, nhưng với tính cách của Dung Tiễn, hắn chắc chắn không muốn nàng chịu thiệt thòi. Lập hậu là việc đại sự quốc gia, cần phải trù bị rất nhiều, nàng lấy đâu ra thời gian và tinh lực mà lãng phí vào lúc này? Vạn nhất vì chuyện này mà nàng sơ suất bỏ lỡ điều gì dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn thì sao? Thôi thì cứ đợi nguy cơ qua đi rồi mới tính đến chuyện không mấy khẩn cấp này.

Những ngày này các nơi tiến cống, sớ thỉnh an và tấu biểu rất nhiều, Dung Tiễn lại trở nên bận rộn. Hắn biết được những lời Trúc Tinh nói là vào lúc tối muộn, trên đường từ Ngự thư phòng trở về cung Chiêu Dương. Hắn quả thực dự định lập hậu trong cung yến, lễ phong hậu sẽ tổ chức vào tháng Hai năm sau cho trời ấm áp. Nhưng phản ứng của A Loan khiến hắn khó hiểu.

A Loan không nguyện ý? Điều này làm hắn nhớ lại vài ngày trước, khi hắn nhắc đến chuyện sinh con, A Loan cũng không mấy mặn mà. Bước chân Dung Tiễn hơi khựng lại, sắc mặt cũng thay đổi theo.

Vào điện, hắn thấy A Loan đang ngồi bên sập ấm, ôm con Hoàn Tử đang ngủ say mà thẩn t



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...