Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 2


Chương trước Chương tiếp

Hai mắt Minh Ương sáng rực, kể từ khi kỷ nguyên tận thế đến, trái cây và rau quả đều là thứ không thể có được, chỉ có những người đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu liên minh mới được hưởng vài lần mỗi năm. Còn những tay sai cấp thấp như họ thì có một miếng ăn đã là may mắn lắm rồi.

Minh Ương càng nhìn càng thèm, cuối cùng không nhịn được, thừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc người lớn không chú ý liền chạy đến trước bàn.

Bàn cao, với đôi chân ngắn cũn cỡn hiện tại của cô thì không thể với tới được, Minh Ương cũng không nản lòng, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự mình bê một chiếc ghế nhỏ từ góc phòng, trèo lên chọn một quả táo đỏ tròn trịa nhất trong số đó.

Hương thơm của táo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xộc vào mũi.

Minh Ương không nỡ ăn ngay, cứ thế ngắm nghía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vài giây rồi lại hít hà hương thơm ấy.

Cô đang định cắn một miếng thì cảm nhận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được một ánh mắt thèm thuồng khác.

Cô cúi đầu nhìn xuống, một bé gái đứng cạnh bên. Trông cô nhóc có vẻ bằng tuổi cô, mặc váy công chúa, tóc buộc hai bên, hốc mắt hơi đỏ hoe,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có vẻ như vừa mới khóc, bên má trái còn có một vết răng không rõ lắm nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ đáng yêu của cô nhóc.

Sau tận thế, phần lớn nhân loại đều mất đi khả năng sinh sản, lứa trẻ sơ sinh cuối cùng được liên minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tập trung nuôi dưỡng tại Vườn Địa Đàng, cô đã rất lâu rồi không được tiếp xúc với trẻ con loài người.

Minh Ương trầm ngâm một lát, đưa quả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ táo ra thăm dò: “Ăn không?”

Lời bắt chuyện đột ngột khiến cô nhóc như gặp phải kẻ thù đáng sợ, vẻ mặt lộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ sự hoảng hốt, vừa lắc đầu vừa lùi lại, rõ ràng là bị dọa sợ.

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Không đến nỗi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế chứ...?

Minh Ương cũng chẳng buồn quan tâm, vui vẻ chuẩn bị tận hưởng cái sự sung sướng mà mười lăm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm rồi cô chưa được nếm trải, nào ngờ đột nhiên một lực mạnh từ phía sau ập tới.

Cú đẩy bất ngờ khiến cô mất thăng bằng, ngã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhào khỏi ghế mà không kịp trở tay.

Góc bàn ở ngay trước mắt, nếu là trước đây, Minh Ương có thể dễ dàng tránh được nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn hòa hợp với cơ thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này, lại còn đánh giá quá cao khả năng giữ thăng bằng của trẻ con, cuối cùng chỉ biết trơ mắt nhìn mình lao thẳng vào đó.

Rầm!

Một tiếng động trầm đục vang lên, cơ thể cô như đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi trên tàu lượn siêu tốc, quay cuồng đảo ngược.

Trước khi ngất đi, Minh Ương nghe thấy tiếng con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sư tử nhỏ hung dữ gầm lên phía sau:

“Đồ quỷ sứ đáng ghét! Mày tránh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xa em gái tao ra!!”

“...”

Thằng nhóc này... tấn công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bừa bãi à.

---

Trong cơn mê man, Minh Ương buộc phải tiếp nhận rất nhiều ký ức. Cô như một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người ngoài cuộc bị ép phải chứng kiến toàn bộ cuộc đời của cô bé.

Cô bé là con thứ hai. Bố mẹ sinh cô bé khi đã bốn mươi lăm tuổi, mẹ vì là sản phụ lớn tuổi nên đã qua đời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngay trên bàn mổ. Bố cô bé cũng không chịu nổi cú sốc mất vợ, không lâu sau liền lên cơn đau tim mà ra đi.

Sau khi bố mẹ mất, cô bé trở thành trẻ mồ côi. Ông ngoại cô bé căm ghét cô, không muốn nhìn cô dù chỉ một lần. Anh trai ruột của cô bé từ khi bố mẹ mang thai cô đã không thể chấp nhận sự tồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tại của cô, vì chuyện này mà cãi nhau với gia đình rất nhiều lần, cuối cùng còn coi cô bé là hung thủ gián tiếp cướp đi sinh mạng của bố mẹ, đương nhiên cũng không muốn gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng cô.

Cô bé trở thành một gánh nặng bị mọi người ghét bỏ, không ai muốn nhận lấy phiền phức này. Cuối cùng vẫn là ông nội của một gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đình có quan hệ lâu năm với gia đình cô bé không đành lòng, đã đón cô bé về nuôi cùng với cháu trai Cố Ngôn Thu.

Nào ngờ một năm trước, ông Cố qua đời, bác cả của nhà họ Cố nhân cơ hội chiếm đoạt tài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sản, còn cấu kết với luật sư cướp trắng số tài sản thuộc về Cố Ngôn Thu và Minh Ương.

Vì áp lực dư luận, ông ta không thể đuổi thẳng hai anh em ra ngoài nên đành tạm thời nhận nuôi. Ngày thường, hai vợ chồng họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không đánh đập thì cũng dùng đủ lời lẽ thao túng tâm lý, khiến tính cách của hai anh em ngày càng trở nên méo mó.

So với sự ngây thơ trong sáng của những đứa trẻ cùng trang lứa thì hai anh em từ nhỏ đã phải chịu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đựng ánh mắt lạnh nhạt và sự ngược đãi, chẳng khác nào hai con thú nhỏ điên cuồng, gặp ai cũng cắn.

Vợ chồng nhà họ Cố chắc là không muốn để hai anh em ăn không ngồi rồi nên mấy ngày trước đã đăng ký cho hai đứa tham gia chương trình thực tế “Bố mẹ vắng nhà”. Hai anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em thể hiện không tốt trong chương trình, chưa đầy một tuần đã liên tục lên top tìm kiếm, tin tức tiêu cực liên tiếp ập đến, được mọi người đặt cho biệt danh “anh em ác ma”.

Ký ức gần đây nhất là hôm nay. Thẩm Gia Tích sáng nay không cẩn thận làm đổ sữa lên quần áo của Minh Ương, Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ngôn Thu với tư cách là anh trai đã xông tới cắn vào mặt cô nhóc, hai anh trai từ đó bắt đầu cuộc chiến.



Loading...