Bùi Ngữ Yên từ trong ngực Trần Thanh Đế, giãy giụa đi ra, lạnh giọng nói:
- Cho dù ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi cũng phải tôn trọng ta.
- Tôn trọng? Ngươi sao, cùng lão tử nói tôn trọng cái gì? Ngươi không có tôn trọng lão tử, dựa vào cái gì để cho lão tử tôn trọng ngươi?
Khuôn mặt Trần Thanh Đế âm trầm, nói ra:
- Lão tử chuẩn bị thoải mái, ngươi lại phá chuyện tốt của lão tử. Lão tử bảo ngươi đừng tới tìm ta, hơn nửa đêm ngươi lại đến. Nói lão tử tôn trọng ngươi như thế nào?
Ở chỗ sâu trong con ngươi của Bùi Ngữ Yên hiện lên một tia chán ghét, tuy che dấu sâu, nhưng Trần Thanh Đế là người nào? Há sẽ không phát hiện được?