Cực Phẩm Gia Đinh

Chương 334: Chương 334: Ngưng nhi bắt gian


Chương trước Chương tiếp

- Nhân cách? Ngươi có nhân cách gì? Chẳng phải ngươi muốn sờ sao? Ngươi sờ đi, ngươi cứ sờ đi!

Từ Chỉ Tình bi phẫn chất chồng, ưỡn sát c*p ng*c đầy đặn đến trước mặt hắn, khóe miệng lộ ra nụ cười kinh miệt, từng bước từng bước áp sát hắn. Sự thấm thỏm không yên ngày hôm nay cứ đè nén trong lòng nàng như tìm thấy cửa thoát, tựa nước Trường Giang vỡ đê tuôn trào, khó mà ngăn trở được.

- Cô, cô muốn làm gì?

Lâm đại nhân kinh hãi thối lui mấy bước. Từ tiểu thư dường như chẳng chút sợ sệt, được thể lại áp sát thêm một chút, ngọc nhũ mềm mại mang theo hơi nóng thoang thoảng như đốt cháy thần kinh của Lâm Vãn Vinh.

Lâm đại nhân bị bức đến góc phòng, đã không còn cách nào lui được nữa, Từ tiểu thư mặt đẫm nước mắt, áp sát trước mặt hắn, ngọc nhũ cao vút chỉ cách bàn tay hắn có gang tấc, hừ lạnh nói:

- Ngươi sờ đi, bảo ngươi sờ đi mà, sờ xong rồi ta sẽ không còn nợ nần gì ngươi nữa.

Cô nàng này đúng là mạnh mẽ a, muốn dùng sức Bá vương chèn ép lão tử, Lâm Vãn Vinh cũng không lùi nữa, cười hi hi nói:

- Tử tiểu thư, cô thật sự muốn ta sờ à? Vậy ta không khách khí đâu.

- Khách khí, ngươi biết khách khí từ khi nào thế?

Từ tiểu thư cơ hồ như không đếm xỉa đến gì hết, giọng nói đầy bi phẫn:

- Đã thua vào tay ngươi rồi, ta đã chuẩn bị tốt, chỉ coi như bị muỗi cắn một phát thôi.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Từ tiểu thư đã giữ lời như vậy thì xin cô nhắm chặt mắt vào, nếu không ta sẽ xấu hổ lắm.

Từ Chỉ Tình nghe vậy buồn đau lẫn lộn, chiếm tiện nghi là ngươi, ngươi còn xấu hổ gì nữa chứ? Thật đúng là vô sỉ nhất thiên hạ! Nàng nhắm chặt hai mắt, hàng mi dài khẽ lay động, tìm đập bình bịch không ngừng, b* ng*c m*m m** nhô lên cao vút, đợi chờ sự tấn công của quỷ trảo.

Đợi hết một lúc mà không thấy động tĩnh gì, đang lúc cảm thấy khó hiểu, đột nhiên một đôi tay to lớn nhẹ nhàng nắm lấy bày tay nhỏ của nàng, Từ tiểu thư giật nảy mình, vội hét lên:

- Ngươi, ngươi muốn làm gì?

- Làm gì á? Đương nhiên là sờ rồi!

Tiếng cười hi hi ha ha của Lâm đại nhân vang lên cạnh tai nàng:

- Ghi nhớ, nhắm chặt mắt vào, nếu không ta sẽ xấu hổ đó!

Có quỷ mới tin ngươi, Từ tiểu thư hừ một tiếng, chỉ cảm thấy tay bị hắn nắm lấy từ từ hướng lên trên, chụp lấy một mảng da thịt nóng bỏng, nàng vội vàng mở mắt, liền thấy tay mình đang sờ lên người Lâm Tam.

"A," Từ tiểu thư phát ra một tiếng thét chói tai, vội vàng rụt tay lại:

- Ngươi, ngươi làm gì vậy?

- Thi hành lời hứa của cô a!

Lâm Vãn Vinh cười hi hi:

- Từ thiểu thư thích tự cho mình là thông minh. Hôm đó cùng cô đánh cuộc, ta chưa nói xong cô đã cắt ngang, hại ta bị cô hiểu lầm. Cô cũng không nghĩ rằng, ta là một người chính trực như thế này, sao lại làm ra loại chuyện vô sỉ như thế chứ.

Từ tiểu thư nghe vậy liền ngây người, ngay lập tức hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi không muốn sờ…

Sắc mặt nàng đỏ lên, không dám nói tiếp.

Nha đầu này, giờ lại bắt đầu thẹn thùng, vừa rồi thì đanh đá như con khỉ cái. Lâm Vãn Vinh giả vờ ho hai tiếng, chững chạc đàng hoàng đáp:

- Sờ thì vẫn muốn sờ. Thế nhưng không phải là ta sờ cô, tuy là ta cũng muốn, a, a, xin thứ lỗi, không cẩn thận nên lỡ nói thật.

Thấy Từ tiểu thư trừng mắt hạnh lên nhìn, Lâm đại nhân hắc hắc cười:

- Đêm trước tùy tiện xông vào phòng cô, thật sự là một sự hiểu lầm vô cùng to lớn. Từ tiểu thư trách ta chiếm tiện nghi của cô cũng là chuyện dễ hiểu, để biểu đạt sự xin lỗi chân thành của ta, hôm nay ta chẳng sá gì, xin Từ tiểu thư cũng sờ ta, cũng chiếm tiện nghi của ta, như vậy chúng ta hòa nhau, không ai nợ ai. Oái, oái, cô làm gì thế? Đừng động thủ, ta thực lòng mời cô sờ mà!

Một tiếng vỡ "choang" vang lên, một chén trà rơi xuống dưới chân Lâm đại nhân, Lâm Vãn Vinh vội vàng nhảy ra, chỉ thấy Từ tiểu thư mặt đỏ rực, trong mắt phừng phừng lửa giận nhìn hắn.

Thiên hạ không ngờ lại có người vô sỉ đến thế này, vậy còn gì là thiên lý nữa chứ? Từ tiểu thư xấu hổ lẫn giận giữ đan xen, trong lòng trào lên một nỗi niềm khó tả, giống như dây cung một mực bị kéo căng đột nhiên đứt đoạn, thì ra tên chết dẫm này vốn không muốn sờ ta, từ trước đến giờ luôn luôn đều là bản thân mình suy nghĩ lung tung. Còn muốn ta sờ hắn? Đừng hòng!

Mặt nàng nóng rực, nghĩ tới sự hốt hoảng lo sợ ngày hôm nay, trong lòng dâng trào ủy khuất, lệ đã tràn đầy khóe mắt, đột nhiên lao đến trước mặt Lâm Tam, đấm nện thùm thụp lên người hắn một trận:

- Đánh chết ngươi, đánh chết thứ xấu xa vô sỉ nhà ngươi.

Hứng chịu tiểu quyền mềm mại ấy, Lâm Vãn Vinh cười khổ không biết phải làm sao, nữ nhân đúng là động vật bất chấp lý lẽ, rõ ràng là cô ta tự mình nghĩ sai, hiện tại lại đi trách ta.

Từ tiểu thư phát tiết một trận, trong lòng thư thái được vài phần, đột nhiên cảm thấy kỳ quái, ngày thường Lâm Tam chỉ chiếm tiện nghi chứ không chịu thiệt, hôm nay sao lại hiền lành để mặc cho nàng đấm? Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lâm Tam dựa vào tường khẽ cười, trong mắt lại lộ ra vẻ mệt mỏi.

- Ngươi, ngươi sao vậy?

Từ tiểu thư thấp thỏm trong lòng, vội vàng ngừng đấm, nhìn lên tay mình. Tên xấu xa này da thô thịt dày, tiểu quyền của ta không đủ để gãi ngứa cho hắn, lẽ ra đánh hắn phải không đau nhưng sao hắn lại có bộ dạng như thế này.

Lâm Vãn Vinh khe khẽ thở dài:

- Không sao, chỉ là có chút mệt mỏi thôi.
...


Loading...