Cực Phẩm Gia Đinh

Chương 329: Chương 329: Phá hoại hảo sự


Chương trước Chương tiếp

Dịch: Lãnh Huyết

An bài xong mọi chuyện, tâm trạng Lâm Vãn Vinh đã khá hơn nhiều, hắn nắm tay Lạc Ngưng suốt dọc đường, kể chuyện cười "người lớn" cho nàng nghe, làm Lạc tài nữ mặt phấn đỏ lựng, ngực nảy rung rinh, tim đập thình thịch liên hồi, nhưng trong lòng lại nôn nao muốn thử xem sao.

Từ Chỉ Tình đứng cạnh hai người, ngôn từ d*m đ*ng của hắn thỉnh thoảng lại đập vào tai khiến nàng kinh hồn táng đảm, sau rồi cũng quen dần chẳng còn cảm giác gì. Lạc Ngưng bây giờ không còn quấn lấy nàng như hình với bóng giống ngày xưa, với trách nhiệm của một người bạn chí cốt, Từ Chỉ Tình vẫn theo sát hai người, trên đường chỉ đáp lời Ngưng nhi, đối với Lâm đại nhân thì hoàn toàn phớt lơ. Sau mấy lần bị lờ khéo, Lâm đại nhân đành biết thân biết phận chả tự rước vạ vào thân nữa.

Chặng thủy lộ sáu mươi dặm rất suôn sẻ, tới trưa đã đi hết. Lâm Vãn Vinh không ngừng quan sát trên đường, sáu mươi dặm hồ bao la bát ngát, lau sậy thưa thớt, rất thích hợp để tung lưới vét. Lòng nhẹ nhõm thêm vài phần, hắn dặn dò Lạc Viễn dẫn vài ngư dân đi thả phao ở một số vị trí trong vòng sáu mươi dặm, rào quanh phương vị ước lượng cách bờ sáu mươi dặm, đoạn lại phái binh mã ngày đêm canh gác rồi mới an tâm.

- Đại ca, huynh muốn dùng lưới bắt cá để mò bạc thật à?

Nhìn các phao mốc được ngư dân thả xuống nước, Lạc Viễn hỏi với giọng hơi nghi ngờ:

- Đệ nghĩ Từ tỷ tỷ nói có lý đấy, đáy thiếc của lưới đánh cá rất nhẹ, tuyệt đối không thể chìm xuống đáy hồ được đâu.

Thấy Từ Chỉ Tình dỏng tai nghe lỏm, Lâm Vãn Vinh sao chịu để nàng như nguyện, bèn cười ha ha vỗ vai gã nói:

- Sơn nhân tự có diệu kế. Tiểu Lạc, đại ca làm việc mà đệ còn không yên tâm ư? Phải rồi, còn một chuyện, đợi lát nữa đệ hãy để lộ tin chúng ta đã tìm thấy vị trí chôn ba lăm vạn lạng bạc trong hồ Vi Sơn rồi, sáng sớm mai chúng ta sẽ vét bạc lên, he he.

- Đại ca, huynh hoài nghi gần đây vẫn còn tặc nhân à?

Lạc Ngưng thỏ thẻ hỏi.

- Tất nhiên.

Lâm Vãn Vinh gật đầu:

- Ngưng nhi, muội nghĩ xem, nếu muội là tặc nhân, sau khi chôn số bạc đó xuống hồ, muội có thể yên tâm bỏ đi không?

- Không.

Lạc Ngưng lắc đầu:

- Muội nhất định sẽ phái nhân mã trông coi canh chừng xung quanh, một khi có bất kỳ biến động nhỏ nào sẽ nghĩ cách chuyển vị trí đống bạc. A, muội hiểu rồi. Đại ca, huynh đang chờ tặc nhân tự đâm đầu vào lưới chứ gì?

Lâm Vãn Vinh chỉ cười không trả lời, Từ Chỉ Tình kéo tay Lạc Ngưng giải thích:

- Chưa chắc đã tự đâm đầu vào lưới, nhưng sẽ không khỏi lộ sơ hở trong lúc nóng vội. Đêm nay tiểu Viễn phải dẫn nhân mã tuần tra liên tục trên sáu mươi dặm hồ này, đề cao cảnh giác, gặp nhân vật khả nghi nào phải lập tức khống chế.

Lạc Viễn nhìn Lâm Vãn Vinh như muốn trưng cầu ý kiến của hắn. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, Lạc Viễn tức thì hưng phấn nói:
...


Loading...