H?m nay, Đ?ng Đ?nh Phong tận t?m l?m hết phận sự con rể ở Ninh gia xử l? tang sự.
H?m nay, Ninh Mẫn quỳ trước linh cữu kh?c đứt ruột, mắt sưng đỏ như hai quả hồ đ?o.
Rốt cục, m?n đ?m cũng hạ xuống.
Tr?n linh đường, nhạc buồn r?o rắt, Ninh Mẫn thủy chung quỳ gối, kh?ng ăn kh?ng uống, vẻ mặt dại ra, bất luận ai n?i chuyện với c?, c? đều kh?ng nghe cũng kh?ng đ?p lại.
Đ?ng Đ?nh Phong nh?n thấy rất kh? chịu v? đau l?ng, đi l?n ph?a trước, muốn đỡ c? đến b?n cạnh ngồi xuống.
L?c n?y, th?n m?nh c? lung lay v?i c?i, l?m tr? trước mặt hắn, h?n m? bất tỉnh!
Hắn cả kinh, ?m lấy c?, bế c? l?n ph?ng tr?n lầu.
Khi Ninh Mẫn từ từ tỉnh lại, liền nh?n thấy Đ?ng Đ?nh Phong một th?n ?o tang canh giữ ở b?n người.
C? lật t?ng chăn l?n, muốn xuống lầu ?? căn ph?ng n?y vốn rất quen thuộc với c? l?m c? v? c?ng sợ h?i.
“Nghỉ ngơi một ch?t!”
Hắn nắm lấy tay c?.
B?n tay kia thật lạnh. Bởi v? t?m c? đ? lạnh.
“Kh?ng cần!”
C? lập tức rụt tay lại.
“A Ninh!”