Chuyện Tình Nơi Thôn Dã Năm 1986

Chương 8


Chương trước Chương tiếp

Một màn náo loạn cuối cùng cũng hạ màn.

Người dân xung quanh vây xem cũng dần dần tản đi.

Trước cửa sân, chỉ còn lại ba chúng tôi.

Cùng với đống hỗn độn ngổn ngang trên mặt đất.

Mẹ tôi nhìn Lục Xuyên, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng và cảm kích.

"Tiểu Lục à, hôm nay thật may nhờ có cháu."

"Bác đừng nói vậy ạ." Sắc mặt Lục Xuyên dịu lại, giọng điệu lộ rõ vẻ áy náy.

"Chuyện này đều tại cháu, là cháu đã khiến gia đình bác phải phiền lòng rồi."

Anh vừa nói vừa quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt anh chan chứa sự lo lắng và xót xa.

"Em... có sao không?"

Anh hỏi.

"Bọn họ có làm em bị thương ở đâu không?"

Tôi lắc đầu.

"Em không sao đâu."

Nhưng lòng tôi lại chẳng hề bình lặng chút nào.

Cảnh tượng lúc nãy, khi anh lao tới chắn trước mặt tôi để bảo vệ tôi.

Nó như một dấu ấn, hằn sâu vào trái tim tôi.

Người đàn ông này.

Người đàn ông của tôi.

Anh che chở cho tôi chu toàn đến mức không một kẽ hở.

11

Màn kịch của Lưu Hồng chẳng những không ảnh hưởng gì đến chúng tôi.

Ngược lại, nó còn khiến tình cảm giữa tôi và Lục Xuyên thêm bền chặt.

Nó cũng giúp những kẻ hay ngồi lê đôi mách trong làng nhìn rõ thái độ bênh vực của anh dành cho tôi.

Từ sau hôm đó, chẳng còn ai dám nói ra nói vào trước mặt tôi nữa.

Cuộc sống của tôi đã trở lại bình yên.

Mọi tâm trí tôi đều đổ dồn vào niềm vui chuẩn bị cho đám cưới.

Mẹ tôi đã mời thím Vương, người thợ may khéo tay nhất làng đến nhà may váy cưới cho tôi.

Tấm vải hoa nhí nền xanh ấy, dưới đôi bàn tay khéo léo của thím Vương đã dần trở thành một chiếc váy liền thân xinh xắn.

Đó là kiểu dáng thời thượng nhất lúc bấy giờ, chiết eo với phần cổ lật nhỏ nhắn.

Mặc lên người, chiếc váy tôn lên vòng eo thon gọn, khiến tinh thần tôi cũng phấn chấn hơn hẳn.

Ngay cả mẹ tôi cũng nhìn đến mức không nỡ rời mắt.

"Vân nhà ta mặc bộ đồ mới này vào, đẹp quá đi mất."

Bà vừa nói vừa dùng tay vuốt phẳng những nếp gấp trên váy, đôi mắt lại hơi hoe đỏ.

"Chỉ là... vẫn hơi đen quá."

Tôi bật cười khanh khách.

"Mẹ, mẹ lại nói rồi."

"Không nói nữa, không nói nữa." Mẹ tôi cũng cười theo, "Đen một chút thì tốt, đen một chút mới khỏe mạnh, chỉ cần Tiểu Lục nhà ta thích là được rồi."

Lục Xuyên đương nhiên là rất thích.

Hôm đó, anh sang nhà tôi mang đồ tới.

Đúng lúc tôi đang mặc thử bộ váy cưới vừa may xong.

Anh đứng ngay cửa, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cả người anh đứng sững lại.

Hai bắp cải trên tay anh "lăn lông lốc" xuống đất mà anh cũng chẳng hề hay biết.

Đôi mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.

Ánh mắt ấy còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời mùa hạ.

Khiến mặt tôi không thể kiểm soát được mà nóng bừng lên.

"Đẹp không anh?"

Tôi ngượng ngùng hỏi.

Anh bừng tỉnh, mặt lập tức đỏ bừng như lửa đốt.

Anh ấy luống cuống nhặt đống bắp cải dưới đất lên, rồi gật đầu lia lịa.

"Đẹp... đẹp lắm."

Giọng anh ấp a ấp úng.

"Em mặc gì cũng đẹp hết."

Đó là lời tình tứ ngốc nghếch nhất, nhưng cũng là lời hay nhất mà tôi từng được nghe.

Ngoài áo cưới, mẹ cũng bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho tôi.

Nhà tôi vốn chẳng dư dả gì, cũng không có mấy thứ quý giá để đem đi.

Mẹ cứ lau đi lau lại cái rương gỗ long não mà bà từng mang theo khi đi lấy chồng ngày trước.

Đó là món quà duy nhất bà ngoại để lại cho mẹ.

Giờ đây, mẹ lại truyền lại nó cho tôi.

Mẹ còn gom góp hết số tiền có thể xoay xở được trong nhà lại.

Để mua cho tôi hai cái chăn bông mới tinh.

Vỏ chăn in hình long phụng sum vầy, trông rất vui mắt.

Mẹ bảo con gái đi lấy chồng, chăn phải thật dày thì cuộc sống sau này mới ấm êm, viên mãn.

Nhìn dáng vẻ bận rộn của mẹ, lòng tôi bỗng thấy xót xa.

Buổi tối, tôi lén nhét số tiền tiết kiệm được từ việc đánh cá bao năm nay vào dưới gối của mẹ.

Không nhiều lắm, chỉ có hơn hai mươi đồng thôi.

Nhưng đó là toàn bộ số tiền tôi có.

Hôm sau, mẹ phát hiện ra tiền nên nhất quyết đòi trả lại cho tôi.

"Con bé này, con làm cái gì thế hả!"

"Con sắp đi lấy chồng rồi, không giữ lấy ít tiền bên mình thì sống sao được!"

"Mẹ ơi, đây là con hiếu kính mẹ mà." Tôi nắm chặt lấy tay mẹ, không để bà cất tiền đi.

"Con có lấy chồng thì vẫn là con của mẹ. Sau này lương của Lục Xuyên đều do con quản, con sao mà thiếu tiền được ạ?"

"Mẹ và em ở nhà cũng phải ăn uống tử tế, đừng tiết kiệm quá."

Nghe thế, mẹ ôm lấy tôi, nước mắt cứ thế trào ra.

"Đứa con khổ mệnh của mẹ ơi, cuối cùng con cũng sắp được sống những ngày tháng tốt lành rồi."

Tôi vỗ vỗ lưng an ủi mẹ.

Tôi biết, mẹ đang mừng cho tôi.

Phía Lục Xuyên cũng không hề nhàn rỗi.

Khu ký túc xá đơn thân mà nhà máy phân cho anh đã được anh dọn dẹp sạch bong, trông như mới hoàn toàn.

Tường nhà, anh đã quét vôi lại một lượt.

Cửa sổ cũng được lau chùi sáng bóng.

Anh còn tự tay đóng một chiếc tủ quần áo bằng gỗ thật lớn.

Anh bảo quần áo của tôi nhiều, không thể không có chỗ để được.

Mỗi lần đến nhà, anh đều hào hứng báo cáo cho tôi về "tiến độ công trình" bên đó.

Cách anh kể lại luôn rất đơn giản.

"Hôm nay anh quét dọn sạch nền nhà rồi."

"Ngày mai đi mua cái chậu rửa mặt mới."

Chính những lời nói chân chất ấy lại khiến tôi tràn đầy niềm mơ ước về mái ấm nhỏ của chúng tôi sau này.

Chúng tôi cứ như hai chú chim nhỏ cần mẫn.

Từng chút một, cùng nhau xây đắp nên chiếc tổ ấm cho tương lai chung.

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự bận rộn và chờ đợi ngọt ngào.

Ngày cưới mỗi lúc một gần.

Tâm trạng tôi cũng dần trở nên phức tạp.

Có mong chờ, có vui sướng, nhưng cũng thoáng chút bối rối trước những điều chưa biết.

 

Và còn cả sự luyến tiếc sâu sắc dành cho căn nhà nơi tôi đã sống suốt hai mươi năm qua nữa.

Chiều hôm đó, Lục Xuyên lại tới.

Lần này, anh đến để giúp nhà tôi sửa lại tường rào trong sân.

Mấy hôm trước trời mưa lớn, tường rào trong sân bị đổ một góc.

Thầy tôi mất sớm, trong nhà chẳng có đàn ông, mấy việc nặng nhọc thế này luôn là một bài toán khó.

Giờ có Lục Xuyên ở đây, mọi chuyện đều được giải quyết gọn gàng.

Anh cởi áo ngoài ra, chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ trắng.

Để lộ đôi cánh tay rắn chắc, rám nắng.

Từng thớ cơ bắp trông thật săn chắc và tràn đầy sức sống.

Anh đắp từng nắm bùn đã trộn sẵn lên tường, động tác vừa thuần thục lại vừa chăm chú.

Ánh chiều tà hắt lên gương mặt nghiêng của anh, phủ cho anh một lớp hào quang dịu dàng.

Tôi bưng một bát nước, đưa tới cho anh.

"Nghỉ một lát đi anh, uống ngụm nước đã."

Anh nhận lấy bát, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

Mồ hôi theo cần cổ anh chảy xuống, thấm ướt một mảng áo.

Toát lên vẻ nam tính ngút ngàn.

Anh lấy mu bàn tay quệt miệng, rồi đưa trả bát cho tôi.

"Sắp xong rồi."

Anh nói.

Ánh mắt tôi lại một lần nữa dán chặt vào vết sẹo mờ trên mu bàn tay anh.

Mười năm rồi.

Vết sẹo này vẫn còn đó.

Cánh cửa ký ức lại một lần nữa mở ra.

Tôi dường như lại thấy khung cảnh mùa hè năm ấy.

Cậu bé nhỏ nhắn đang vùng vẫy dưới nước với gương mặt đầy hoảng sợ.

Khi bị tôi kéo lên bờ, cậu bé run bần bật, đôi môi tím tái.

M.á.u trên trán chảy tràn khắp mặt.

Lúc đó tôi sợ quá, chẳng dám nhìn thẳng, vứt cậu bé lại rồi bỏ chạy mất.

Giờ nghĩ lại, hồi đó mình thật sự quá vô trách nhiệm.

Chẳng biết sau đó cậu bé ấy thế nào rồi.

Có bị sốt không, có ai phát hiện ra kịp thời không.

"Em đang nghĩ gì thế?"

Tiếng của Lục Xuyên kéo tôi trở về từ miền ký ức.

Tôi hoàn hồn, bắt gặp ánh mắt đầy quan tâm của anh.

"Không có gì."

Tôi lắc đầu.

"Chỉ là... lại thấy vết sẹo trên tay anh."

Lục Xuyên cúi đầu nhìn mu bàn tay mình, cười xòa chẳng để tâm.

"Sắp mờ hẳn rồi, chẳng nhìn rõ nữa."

"Lúc đó... đau không anh?" Tôi khẽ hỏi.

Anh khựng lại, có vẻ bất ngờ vì câu hỏi này.

"Quên rồi." Anh gãi đầu, "Chỉ nhớ lúc đó lạnh lắm, sợ lắm."

"Cũng nhớ là... cô bé cứu mình, tay ấm lắm."

Tay ấm lắm.

Tim tôi như bị thứ gì đó khẽ chích một cái.

Vừa xót xa, lại vừa mềm yếu.

Tôi nhìn anh, người đàn ông sắp sửa trở thành chồng mình.

Bí mật đè nén bấy lâu trong lòng suýt chút nữa là bật thốt ra ngoài.

Lục Xuyên à, anh có biết không?

Duyên phận giữa chúng ta đã bắt đầu từ sớm hơn anh tưởng nhiều.

Cũng sâu nặng hơn nhiều.

Em chính là người đầu tiên bước vào cuộc đời anh đấy.

12.

Cuối cùng, tôi vẫn không nói ra được.

Tôi cứ cảm thấy, thời cơ vẫn chưa đến.

Bí mật bị chôn vùi suốt mười năm này, nên được tiết lộ vào một thời khắc đặc biệt hơn.

Xem như một món quà bất ngờ dành cho cả hai chúng tôi.

Ngày tháng trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến ngày trước khi tôi xuất giá.

Theo tục lệ trong làng, đêm trước ngày cưới, cô dâu phải ở trong nhà, không được gặp mặt chú rể.

Nhà tôi hôm nay đông vui hơn bao giờ hết.

Các cô các bác thân thiết trong làng đều ghé qua "thêm của" (trao quà mừng) cho tôi.

Người thì gửi tặng đôi lót giày tự tay khâu, người thì đưa một chiếc khăn tay màu đỏ.

Quà cáp chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đều gói ghém biết bao lời chúc phúc chân thành.

Mẹ tôi luôn nở nụ cười trên môi.

Thế nhưng trong nụ cười ấy, tôi lại thấy ẩn chứa chút buồn thương và luyến tiếc.

Bà hết loay hoay sắp xếp bộ áo cưới tôi sẽ mặc vào ngày mai, lại quay sang kiểm tra xem của hồi môn đã chuẩn bị đủ chưa.

Bận rộn như một con thoi.

Tôi biết, mẹ đang dùng sự bận rộn ấy để che giấu cảm xúc trong lòng.

Tối đến, khách khứa đã vãn.

Trong nhà giờ chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Hà Đào, đứa em trai của tôi, bỗng dưng im lặng khác thường.

Nó ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nhìn tôi, đôi mắt to tròn đượm vẻ thất thần.

"Chị ơi, ngày mai chị phải đi thật rồi sao?"

Nó nhỏ giọng hỏi.

"Đúng thế." Tôi đi đến bên cạnh, xoa đầu nó.

"Sau này em là đấng nam nhi duy nhất trong nhà rồi, phải chăm chỉ học hành, nghe lời mẹ, nhớ chưa?"

Hốc mắt Hà Đào bỗng chốc đỏ hoe.

"Nhưng mà... sau này ai sẽ đi bắt cá cùng em, ai kể chuyện cho em nghe nữa?"

Giọng nó nghẹn ngào, nghe như sắp khóc.

Sống mũi tôi cũng cay xè.

Tôi là người nuôi nấng đứa em này từ bé.

Tình cảm giữa chị em tôi còn thân thiết hơn bất kỳ ai.

"Thằng nhóc ngốc này." Tôi ôm nó vào lòng, "Chị đi lấy chồng chứ có phải đi đâu xa xôi lắm đâu."

"Nhà máy của anh Lục Xuyên nằm ngay ở thị trấn, gần nhà mình thôi, hễ rảnh là chị lại về thăm em và mẹ ngay."

"Thật không?" Hà Đào ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ mong đợi.

"Thật mà." Tôi gật đầu chắc nịch.

"Vậy... anh Lục Xuyên ấy, anh ấy có đối xử tốt với chị không?"

"Có chứ." Tôi cười bảo, "Nếu anh ấy dám đối xử tệ với chị, em cứ đến đánh cho anh ta một trận."

Hà Đào bị tôi chọc cười, nó gật đầu cái rụp.

"Vâng! Sau này em phải cao lớn hơn anh ta, khỏe mạnh hơn anh ta! Để bảo vệ chị!"

Dỗ dành cho em trai ngủ xong, tôi liền sang phòng mẹ.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, mẹ đang khâu một chiếc túi vải màu đỏ.

"Mẹ, cũng khuya rồi, sao mẹ vẫn chưa ngủ ạ?"

Mẹ ngẩng đầu, vẫy vẫy tay bảo tôi lại gần.

"Vân Nhi, lại đây con."



Loading...