"Trường cảnh thú." Bạch sắc khải giáp cường giả nhíumày, nói: "Nhìn vào thế tích hẳn là đầu Trướng cảnh thú này đạt cửu giai."
Hồng giáp ngư nhân vươn đầu lưỡi, l**m mép một chút.
Khi hắn vươn đầu lưỡi không ngờ lộ ra một cái hrỗi quỷ dị đỏ tươi như máu, động tác của hắn càng đầy rẫy bị đạo thô bạo.
Hắn chuyển đầu qua. irũm cười nói: "Hắc hắc. Khải Nhĩ Đặc, nguoi đang lo lắng cái gi?"
Bạch sắc khải giáp ngư nhân tên Khải Nhĩ Đặc ngung trọng nói: "Ước Hàn Phúc, ta không tin nguoi không nhìn ra." "Hừ" ơ đáy khăng định có thập giai cường giả khác toong hải vực đi qua.
Ước Hàn lạnh lùng cười, nói: "Nếu gặp phải thập giai tộc đàn khác, ta sẽ rất vui vẻ."
Khải Nhĩ Đặc nhíu mày, nói: "Ước Hàn Phúc, chúng ta đến đây không phải đề gảy chuyện thị phi."
Ước Hàn Phúc hai mắt chuyển lạnh, nói: "Ngươi yên tâm: ta tự biết nặng nhẹ, hừ nhưng mà kỳ quái chính là. từ khi chúng ta tiến vào khu vực này. ngay cả một bóng ma cũng không gặp. thật kỳ quái."
Khải Nhĩ Đặc chậm râi gật đầu, nói: "Không sai. chúng ta đã xác định khu vực cửa động đã mờ ra. thế nhưng từ đầu đến giờ vẫn không gặp ai, thực là chuyện không hợp lý."