Ánh mắt Sở Vân ôn nhuận như ngọc, cầm cây tường vi thủy tinh trong tay, mặt lộ vẻ tươi cười, bước về phía trước.
Trong lúc nhất thời, đại sảnh tĩnh lặng không tiếng động. Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người hắn.
Mặc kệ là thiếu nam hoặc là thiếu nữ, trong lòng đều vô cùng khẩn trương. Các thiếu nam lo lắng Sở Vân cướp đi người trong lòng mình. Trái tim các thiếu nữ lại đập rộn ràng. Rất nhiều người đều nhìn về hướng người đang đi đến với ánh mắt nhiệt tình, khích lệ.
Đối với những dụ dỗ này, Sở Vân nhìn như không thấy, hắn đã có chủ ý, tiến về một hướng.
- Không phải đâu, thật sự đi về phía thập tứ công chúa!
Trong lúc nhất thời, trong lòng không ít nữ tử đều cảm thấy khó chịu.
- Hắn đi tới, hắn thật sự đi tới!
Cảm xúc của thập tứ công chúa dâng trào, thân thể mềm mại kích động đến mức run nhè nhẹ. Nàng hít thở gấp gáp, tay che lên ngực mình, sợ hãi khi thây trái tim mình đập quá nhanh, sợ không qua được kích thích như vậy.
Nhưng ngoài dự kiến của mọi người, Sở Vân lướt qua thập tứ công chúa, cầm cây tường vi thủy tinh trong tay, đưa tới trong tay Vũ Văn Uyển Nhi.
Dưới ánh mắt kinh ngạc chăm chú của mọi người, Sở Vân chắp tay hướng về phía Vũ Văn Uyển Nhi, trên mặt tươi cười hớn hở, lại có phần ấm áp:
- Tiểu sinh Vô Song, trong lòng thầm ái mộ trước phong thái khí chất của công chúa điện hạ, khó có thể nói thành lời.