Chỉ có Trữ Phàm Trần ở lại. Hắn thở hổn hển, mạo hiểm sinh mệnh, chạy đến xác khô.
Trong nháy mắt xiêm y của thây khô liền bị xé rách ra, trong thời gian mấy lần hô hấp, liên tục tìm kiếm.
- Vì sao cũng không có vật gì?
Hắn kêu lớn, không thể tin được. Chính mình mạo hiểm như vậy, lại có thể không thu hoạch được gì.
Xoẹt!
Cự thạch rơi xuống, cột nước ầm ầm tăng thêm. Trong nháy mắt mực nước trong Mật Thất Hư Không tăng đến nửa thước.
- Hừ! Một lũ ngu xuẩn, tư duy cứng nhắc. Lăng mộ bị phá hủy, đi theo đường cũ trở ra, ngược lại chỉ lãng phí thời gian. Cách tốt nhất là chính mình đánh ra một thông đạo. Kim Sa Bối, mau xuất hiện!