Sau khi nói ra những lời này, Tiểu Lôi chợt phát hiện vẻ mặt của Nguyệt Hoa có gì đó không đúng.
Nàng tuyệt đối không phải bởi vì thấy những thi thể này mà sợ hãi, ánh mắt nàng tựa như là gặp ác mộng, người phát run, sắc mặt tái nhợt, dường như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Quả nhiên, Nguyệt Hoa gắng sức cắn vào môi, sau đó cơ thể mềm nhũn, suýt nữa ngất đi. Tiểu Lôi giật mình, vội vàng đỡ lấy, điểm nhẹ vào mi tâm nàng, Nguyệt Hoa mới tỉnh lại. Nàng ngả vào lòng Tiểu Lôi, chỉ là ánh mắt vẫn có chút sợ hãi, run giọng nói: "Tiểu Lôi…… Tiểu Lôi…… bọn họ nói chính là tiếng Hy Lạp cổ!"
Thấy vẻ mặt Nguyệt Hoa như vậy, Tiểu Lôi lại dường như nghĩ ra được một cái gì đó.
Tiếng Hy Lạp?
Chẳng lẽ là……
Hai tay Nguyệt Hoa bấu chặt vào góc áo của Tiểu Lôi, hít sâu một hơi. Tiểu Lôi ôm nàng, ôn nhu nói: "Đừng sợ, đừng sợ, có anh ở bên em, thế giới này còn có cái gì đáng sợ chứ?" Sau đó hắn miễn cưỡng cười nói: "Tiếng Hy Lạp thì tiếng Hy Lạp, hai tên gia hỏa này là người ngoại quốc, có thể nói tiếng Hy Lạp cũng không có gì kỳ quái."
Nguyệt Hoa lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn Tiểu Lôi, nghiến răng nói: "Không phải! Bọn họ nói không phải thứ tiếng Hy Lạp phổ thông, mà chính là cổ ngữ Hy Lạp. Em từng là một nhà thám hiểm, lúc du học tại nước Pháp, đã học qua văn hóa Hy Lạp cổ đại, loại ngôn ngữ này so với ngôn ngữ hiện đại hoàn toàn bất đồng. Em cũng không thể hiểu toàn bộ, chỉ có thể hiểu một số câu đơn giản." Sau đó, sắc mặt nàng càng trở nên tái nhợt, hạ giọng nói: "Là bọn chúng…… là đám gia hỏa dưới sông băng! Là bọn chúng !!!"
Tiểu Lôi nhíu mày: "Em xác định?"
"Ừ, hai tên vừa rồi trước khi chết đã nói 'Thần sẽ trừng phạt ngươi', em không thể nào nghe nhầm. Những lời này, lúc trước tại thần điện dưới sông băng, em đã nghe qua vài lần. Em không thể nào nghe nhầm được……"