Chí Tôn Vô Lại

Chương 113: Chương 113: Tà ác


Chương trước Chương tiếp


Cuộc nói chuyện đến đây đột ngột bị dừng lại. Ngoài lều truyền lại tiếng bước chân, khoá kéo cửa lều mở ra, một thanh niên bước vào.
Tiểu Lôi nhận ra người này không phải là người đã đến trước đó mà là người khác, trẻ hơn một chút, vẻ mặt anh tuấn, có đôi mắt màu xanh biếc của vùng Địa Trung Hải và chiếc cằm kiểu Hy Lạp.
Hắn liếc mắt nhìn, thấy Tiểu Lôi đã tỉnh lại và ngồi đấy, thì hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì, chỉ liếc nhìn Nguyệt Hoa, dùng tiếng Pháp nói nhanh vài câu, rồi lại liếc Tiểu Lôi, sau đó lui ra ngoài. Hắn có vẻ lo lắng.
Nguyệt Hoa nhíu mày nói: "Chúng ta phải rời đi ngay, hắn là Ruben, hắn cho ta biết đội trưởng hạ lệnh chúng ta phải lập tức rời nơi này, đến một chỗ khác cắm trại. Gió tuyết bên ngoài ngày càng dữ dội, ở lại đây quá nguy hiểm, không biết bão tuyết sẽ bao lâu mới hết, nếu hôm nay không rời đi, sợ ngày mai sẽ bị chôn ở đây"
Nàng lập tức đứng dậy, dọn dẹp đồ đạc. Tiểu Lôi cau mày nói: ""Rời nơi này? Đi đâu?"
"
Ruben cho ta biết, đội trưởng phát hiện ở cách đây hai trăm thước có một nham thạch lớn, mặt sau có một cái tấm chắn tự nhiên, chúng ta có thể nấp vào đó đợi bão tuyết qua đi."
Nguyệt Hoa lấy ra một ống kim tiêm, bên trong có một ít thuốc, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng bấm kim tiêm, đi đến bên Tiểu Lôi nói: "
Được rồi, ta tiêm cho anh một mũi nữa, giọng nói anh còn yếu, xem ra nước trong phổi chưa hoàn toàn tiêu trừ, một mũi tiêm nữa sẽ tốt cho anh"
Tiểu Lôi muốn cự tuyệt, muốn nói cho Nguyệt Hoa biết hắn không bị cái gì là "
phế thuỷ thũng" mà là khi xuyên qua không quan, bị một lực lượng kỳ quái lưu loạn làm cơ thể hắn bị thương, nhưng do loại chuyện này không có cách nào giải thích, hắn còn đang do dự, Nguyệt Hoa đã nhanh chóng tiêm vào vai hắn.
Tiểu Lôi thấy da đau nhói, cười khổ nói: "
Cô không phải là một hộ lý tốt rồi"
Nguyệt Hoa nhoẻn miệng cười: "
Anh cũng không phải là bệnh nhân tốt." dừng một chút, nàng có chút ưu tư nói: "Chúng ta phải đi, nhưng bây giờ anh có thể cử động được chứ?"
Tiểu Lôi miễn cưỡng vận động gân cốt, cười nói: "
đương nhiên có thể, cái địa phương kia chỉ cách có hai trăm thước, ta có thể đi được"
Khí lực trong người hắn đã hồi phục được một chút, nhưng toàn thân hãy còn đau đớn.
Xem ra loại dòng chảy hổn loạn trong thời không này đã làm cơ thể hắn bị tổn thương khá nặng. Hắn cảm thấy tiên thiên chi khí vốn liên miên bất tuyệt trong cơ thể trở nên hư nhược bất kham. Cái gọi là bán tiên chi thể cũng yếu đi rất nhiều.
...


Loading...