- Thần lôi thuật, băng sương thuật, liệt diễm thuật, đốt đốt đốt!
Diệp Dương Thành vung tay, ba trăm linh lực bị tiêu hao bay ra ngoài.
Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử, Hình Tuấn Phi, Đường Thái Nguyên, Trương Ngọc Thiến, Tống Lâm Lập và Sở Minh Hiên, Vương Minh Kỳ mới chạy tới nơi cũng tham gia vào công kích ba quái vật người đỏ rực. Bọn họ bất chấp trả giá thi triển ra tuyệt chiêu của mình, cố gắng tổn thương ba quái vật người đỏ rực với mức độ lớn nhất.
Tốc độ tiến tới của ba quái vật người đỏ rực chậm dần, cơ thể nứt rạn tùy thời nổ tung.
Thấy hình ảnh này Diệp Dương Thành mừng như điên nói:
- Dốc thêm sức vào, những quái vật này đã đến cực hạn!
Đám người Triệu Dung Dung, Tiểu Thương Ưu Tử, Hình Tuấn Phi, Đường Thái Nguyên, Trương Ngọc Thiến, Tống Lâm Lập, Sở Minh Hiên, Vương Minh Kỳ đồng thanh kêu lên:
- Tuân lệnh chủ nhân!
Trong khoảnh khắc đó, công kích càng thêm dày đặc.
Trán Diệp Dương Thành toát mồ hôi, tinh thần căng thẳng như dây đàn. Diệp Dương Thành không ngừng bắn ra từng pháp thuật sơ giai, cố gắng hoàn toàn giết chết ba quái vật người đỏ rực.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Cung với công kích thuần linh lực của Tiểu Thương Ưu Tử đánh trúng người một quái vật. Bỗng có tiếng ken két, quái vật người đỏ rực biến thành tro tàn, hoặc nói đúng hơn là mảnh nhỏ màu đỏ rơi đầy đất.
Cơ mặt Diệp Dương Thành cứng ngắc, biểu tình ngạc nhiên.