Màn đêm buông xuống, ở trong "Phấn hồng mộng trong mộng" huyên náo vô cùng, giờ phút này mới đúng là một ngày mới bắt đầu, âm thanh nỉ non của các nữ nhân cười duyên cười dáng không ngừng, hòa cùng với tiếng cười hào phóng của các nam nhân, tựa như âm khúc oanh oanh yến yến, nói chung có thể trong lòng mọi người tiềm tàng diễm cảnh như trong mộng.
Duy Đa cùng Dịch Vân đi vào một phòng đã đặt trước ngồi trên ghế lô, lúc này trên mặt bàn bày la liệt những món ăn ngon, rượu ngon, bên cạnh còn có ba cô gái xinh đẹp trẻ tuổi làm bạn.
"Tát Nhĩ Đạt, đi, chúng ta làm một ly!" Duy Đa đẩy cái chén ra, trực tiếp cầm lấy bình rượu, hướng Dịch Vân giương tay lên, liền ngửa đầu uống.
"Duy Đa học trưởng, hay là ngươi gọi ta là Dịch Vân đi nha, tên Tát Nhĩ Đạt ta thật sự nghe không có quen" Dịch Vân cũng rảnh tay nâng chén rượu lên uống.
Dịch Vân buông cái chén xuống để một bên. Lập tức kim phát nữ tử rót rượu vào chén, mà Duy Đa lại đem bình rượu một hơi uống sạch cạn, không đợi để bình xuống lại duỗi tay ra cầm lấy một bình rượu khác, cái phương thức uống thả cửa như thế, làm cho Dịch Vân mới thấy lần đầu.
Uống rượu như vậy, giống như bản chất của hắn, ngay thẳng hào khí!