"Đã từng nghe qua." Dịch Vân cười khổ.
Hắn không chỉ nghe qua, còn tận mắt nhìn thấy thi hài di cốt tàn phá của Kỳ Lôi Tư, ngay tại tòa điện phủ viễn cổ thần bí, cũng trên người hắn lấy được 10 viên ma hạch cao giai cùng với công pháp thủy hệ đấu khí cao nhất – Nhu vân đãng thiên quyết. Từng nghĩ đến người này có thể là cường gỉ cửu tinh tuyệt đỉnh được người người kính ngưỡng, lại không nghĩ rằng hoàn toàn tương phản, hắn 600 năm trước là công địch toàn bộ đại lục, bị cường giả khắp nơi truy sát.
Một người đồ diệt sạch sẽ 300 người huyết mạch vương thất, quả thực nghe đến rợn người, thảm sự thiên cổ ít có, khó trách dẫn đến công phẫn, hắn coi như lợi không bù được hại.
Ngươi làm sao có thể nghe qua tên này?" Mễ Nặc đứng dậy, kinh ngạc nói: "Kỳ Lôi Tư lúc ấy từng tàn sát rất nhiều nhân vật cao tầng trọng yếu của Quang Minh giáo đình, giáo đình cũng từng mấy lần xuất động cường giả thánh giáo vây giết hắn, nhưng vẫn để hắn chạy thoát. Từ khi hắn biến mất, Quang Minh giáo đình khổ công tìm hắn mấy chục năm không có kết quả, cuối cùng vì bảo tồn mặt mũi cùng với uy tín, đã đem toàn bộ dấu vết Kỳ Lôi Tư trong sách sử xóa đi, không có khả năng lưu truyền tới nay, vi sư vô tình mới tìm được một quyển Ám bộ thư cổ xưa, mới biết được a!"
Dịch Vân lại bắt đầu nhớ lại, sâu trong Lạc Nhật sơn mạch, viễn cổ điện phủ, tinh vực ma thú cùng với di thể Kỳ Lôi Tư, hắn thật sự không thể giải thích, chỉ có thể trả lời: "Từng nghe tổ tông trong gia tộc nói qua."
Hắn đem Môn La đẩy ra.
Mễ Nặc không thể tin, chỉ là từ trước tới nay Dịch Vân luôn thần bí, giống như hồ sâu không đáy, trên người hắn nhiều chuyện đoán không ra, cũng không muốn làm rõ, tuy rằng trong lòng nghi hoặc nhưng biết có hỏi cũng vô dụng, nên không muốn nói nhiều.
Một đêm này, liền trôi qua.