Cầm Đế

Chương 203: Chương 203: Vong linh ma pháp


Chương trước Chương tiếp

- Mẹ, người không nên khen ngợi nó quá, càng khen ngợi tiểu tử này càng không biết đến trời đất là gì.

Diệp Trọng thậm chí có chút ghen ghét với nhi tử của chính mình.

Lan Như Tuyết lườm hắn, nói:

- Nếu ngươi cũng giống Âm Trúc lập được nhiều đại công ta cũng khen ngươi như vậy a. Cái này cũng không không phải khích lệ, ta chỉ là nói đúng sự thật mà thôi. Âm Trúc chỉ dùng hành động của chính mình mà đạt được niềm tin yêu của mọi người. Đừng nói chúng ta Đông Long bát tông vốn lực chiến đấu đã không bằng dân bản xứ tại Cầm Thành. Cho dù có thể so sánh, ngươi có tin hay không, nếu trưởng lão chúng ta hoặc là Bát tông tông chủ hạ mệnh lệnh bất lợi đối với Âm Trúc, căn bản là không có đệ tử đi chấp hành.

Diệp Ly nghi hoặc hỏi:

- Không có khả năng a. Sao mà Âm Trúc lại có được vị trí như vậy được?

Lan Như Tuyết cầm lấy tay của cháu mình, nói:

- Cái này lão già ngươi cũng không rõ rồi, chính bởi vì Âm Trúc không ở tại trong Cầm Thành, mới tạo nên cảm giác thần long thấy đầu không thấy đuôi. Huống chi, mỗi chuyện hắn làm đều lưu truyền rộng rãi trong Cầm thành chúng ta. Đừng nói chúng ta là người đến đây đầu tiên, cho dù là đám dân Đông Long hậu duệ mới gia nhập, ngươi tùy tiện tìm người hỏi, không ít người chẳng biết lão là ai, nhưng không biết đến Cầm thành lĩnh chủ, Cầm Đế đại nhân, sợ rằng một người đều không có. Âm Trúc không chỉ là anh hùng của Đông Long chúng ta, còn là anh hùng của Cầm thành, thậm chí là anh hùng của Mễ Lan đế quốc. Chúng ta ầm thầm điều tra qua, hai trăm vạn Đông Long cư dân này sở dĩ sẵn sàng chuyển đến Cầm thành, có một bộ phận người là vì ngưỡng mộ Cầm Đế đại nhân mà đến. Nói cho cùng, hôm hay Vị Minh trưởng lão xử sự như vậy cũng bất quá là tìm thang để xuống mà thôi (ý nói tìm cớ để nhượng bộ). Chẳng lẻ mấy lão gia hỏa như chúng ta còn không nhìn ra, nữ hoàng bệ hạ vẫn còn là tấm thân xử nữ sao? Bây giờ trong Cầm thành không ai dám đắc tội với người nhà Âm Trúc.

Nghe Lan Như Tuyết giải thích như vậy, bọn họ mới hoàn toàn hiểu được, nhưng sự cảm kích với Hải Dương trong lòng Âm Trúc không hề giảm bớt. Chính lúc này thì, một thanh âm hư vô tại trong đầu Diệp Âm Trúc vang lên, làm hắn đang đắm chìm tại trong tâm tình tình cảm trong nháy mắt bừng tỉnh, sau một lát lắng nghe, thần sắc có chút biến hóa đi vài phần.

-Ông nội, bà nội, ba, mẹ. Con có thể phải đi một chút. Phiền các người nói với Hải Dương và mọi người một tiếng a.

Mọi người nhất thời sửng sốt, Lan Như Tuyết nhịn không được hỏi:

- Âm Trúc, con muốn đi đâu? Con chỉ vừa mới trở về cơ mà.

Diệp Âm Trúc nói:

- Bà nội, con cảm giác chính mình tu luyện đã tới bình cảnh, con chuẩn bị tìm một cái địa phương an tĩnh tiềm tu. Sẽ không rời khỏi phạm vi Cầm thành đâu mà mọi người lo.

Bởi vì không muốn giải thích nhiều, lại sợ mọi người hỏi tới. Không đợi thân nhân kịp thắc mắc, thân thể Diệp Âm Trúc đã hóa làm một làn khói xanh biến mất không thấy.

- Tên tiểu tử này, nói đi là đi ngay. Từ khi nó trở về, chúng ta ngay cả thời gian cùng nó ăn một bữa cơm còn chưa có.

Nhìn nhi tử rời đi, con mắt Mai Anh có chút ửng hồng.

Diệp Trọng than nhẹ một tiếng,:

- Bây giờ Âm Trúc đã không phải hoàn toàn thuộc về chúng ta nữa. Bởi vì như thế, chúng ta mới càng phải ủng hộ nó, để cho nó đi đi, tu luyện là chuyện tốt. Mặc dù đạt được nhiều thành tựu như vậy nó như trước vẫn không quên tu luyện, không hổ là nhi tử của ta.

Mai Anh trừng mắt nhìn trượng phu một cái:

- Trong khi nhi tử ở đây sao không thấy chàng khen con nó một câu.

Diệp Trọng mỉm cười nói:

- Phải có người nói điều ngược lại chứ, kỳ thật, ta trong lòng quan tâm nó không ít hơn mọi người. Nhưng muốn nhi tử phát triển không chỉ có cổ vũ, đồng thời cũng phải thúc ép nó.

Nhìn quang mang duệ trí trong mắt trượng phu, Mai Anh không nhịn được trong lòng ít nhiều chua chát, lẳng lặng dựa vào trong ngực trượng phu.

Trước mặt là một toà núi, một toà núi cao dốc dị thường. Tại Bố Luân Nạp sơn mạch, đây là một trong số ít ngọn núi nguy hiểm không có khả năng trèo lên. Có thể nói đây là một trong những kiệt tác hùng vĩ của thiên nhiên.
...


Loading...