- Diệp Hồng Nhạn! Phía trước hơn ba mươi dặm có một doanh trại địch nhân. Sau khi ta ngưng truyền lệnh, do ngươi và Thụ Yêu Đức Lỗ Y tộc trưởng Yêu Mộc cùng đái lĩnh Tử Thần Long Lang kỵ sĩ đoàn và Thụ Yêu Viễn Trình quân đoàn dẫn đầu đi công kích, nhớ kỹ, các ngươi phải làm cũng không phải là cùng địch nhân chính diện xung đột. Mà là thu hút sự chú ý của đối phương.
- Rõ. Diệp Hồng Nhạn và Yêu Mộc đồng thời cung kính lĩnh mệnh.
Diệp Âm Trúc dặn dò:
- Chúng ta lần này đã chịu tổn thất không nhỏ, các ngươi nhất định phải dùng hết khả năng để bảo đảm sự an toàn cho các chiến sĩ, Hồng Nhạn: Thụ Yêu Đức Lỗ Y tốc độ mặc dù cũng nhanh, nhưng so sánh cùng với Long Lang còn kém một chút. Thời hạn quấy nhiễu của các ngươi là một canh giờ. Khi trịch mâu tự sinh của bọn Thụ Yêu Đức Lỗ Y tận dụng hết, ngươi nhất định phải bảo vệ tốt sự an toàn của bọn họ.
Diệp Hồng Nhạn gật gật đầu, nói:
- Cầm Đế đại nhân, ngài yên tâm đi.
Yêu Mộc đứng ở một bên dù không nói gì, nhưng trong mắt vẻ cảm kích thì không cách nào che dấu được. Bọn họ gia nhập Cầm Thành thời gian cũng không dài. Nhưng từ khi tới Phật La này khởi đầu chiến đấu đến nay. Diệp Âm Trúc lại chưa bao giờ từng có gì "thân sơ phân biệt". Đối với mỗi một chiến sĩ Đức Lỗ Y đều dùng hết khả năng để bảo vệ, điều này như thế nào có thể làm hắn không cảm động đây?
- Mai, Lan hai vị tông chủ, mời các ngươi đái lĩnh Đông Long chiến sĩ cùng Lợi Trảo Đức Lỗ Y và Mãnh Cầm Đức Lỗ Y cùng với Tinh Linh Nữ Tế Ti đi theo Hồng Nhạn bọn họ cách khoảng mười lăm dặm, tùy thời chuẩn bị tiếp ứng Tử Thần Long Lang kỵ sĩ đoàn cùng Thụ Yêu Viễn Trình quân đoàn trở về, đồng thời ngăn cản phía sau cho bọn họ.
Mai Như Kiếm hỏi:
- Chúng ta không tham gia chiến đấu sao? Thực lực các chiến sĩ đều đã khôi phục trên bảy thành, hoàn toàn có thể giết địch.
Diệp Âm Trúc lắc lắc đầu, nói:
- Chính thức mục tiêu của chúng ta cũng không phải tiêu diệt địch nhân. Tốc độ các ngươi chưa đủ, không dễ bảo toàn chính mình rút lui, làm tiếp ứng là thích hợp nhất.
Chúng tướng lãnh mệnh, lui về một bên.
Diệp Âm Trúc tiếp tục hạ đạt mệnh lệnh:
- Áo Lợi Duy Lạp: Ngươi hãy đái lĩnh Giác Ưng kỵ sĩ từ không trung tiến hành quấy nhiễu địch nhân. Đồng thời, cũng phải tùy thời trinh sát đối với hướng đi tới của chúng ta. Viện quân địch nhân tùy thời đều có khả năng trở về. Một khi có phát hiện điều gì trước tiên đái lĩnh toàn quân lui trở lại bên này. Trong khi ta vắng mặt, tất cả quân đoàn đều phải nghe hiệu lệnh từ Áo Lợi Duy Lạp.
- Rõ.
Chúng tướng cùng rập kêu lên.
Chỉ có Áo Lợi Duy Lạp nhíu mày nói:
- Âm Trúc, vậy ngươi muốn đi làm gì? Ngươi không thể đem thân mình vào chốn nguy hiểm.
- Yên tâm đi, ta có nắm chắc việc trở lui của mình.
Diệp Âm Trúc hạ đạt mệnh lệnh cuối cùng:
- Địch Tư, Mạt Kim Tư, Áo Lợi Phật, các ngươi lập tức từ ven rừng chặt hạ cây cối, không cần phải róc sạch cành lá. Các hỏa hệ ma pháp sư của Tử Thần Long Lang kỵ sĩ đoàn: Khi Bỉ Mông cự thú chặt hạ cây cối trở về, các ngươi hãy phóng hỏa hệ ma pháp đốt số cây cối trong tay họ, các ngươi cũng tạm thời thoát ly Tử Thần Long Lang kỵ sĩ đoàn. Lưu lại cùng chiến đấu với ta. Hồng Nhạn: Các ngươi bây giờ hãy xuất phát đi, nhớ kỹ, nhất định không được ham chiến.
- Rõ! Đáp ứng một tiếng, Diệp Hồng Nhạn và Yêu Mộc mang theo Cầm Thành kỵ binh hướng về hướng đông bắc rời đi, còn lại các quân đoàn cũng do Mai, Lan hai vị tông chủ đái lĩnh hướng về phía tiền phương mà tiến.
- Âm Trúc, ngươi sắp phóng hỏa chưa?
Áo Lợi Duy Lạp cũng không nóng nảy. Giác Ưng kỵ sĩ có tốc độ rất nhanh, hắn không cần lo lắng chính mình "không cách nào" phối hợp với chiến sĩ tiền phương.
Diệp Âm Trúc gật gật đầu, lúc này mới có thời gian giải thích: