- Vậy ngươi chuẩn bị làm sao bây giờ? Ngươi còn chưa có bàn qua với ta về kế hoạch sau của ngươi đấy.
Diệp Âm Trúc đáp:
- Tại Tư Phúc Nhĩ Đặc Thành lúc trước công phòng chiến không có kết thúc, những thuyết này cũng không có tác dụng gì. Chỉ có căn cứ tình huống ngay lúc đó, mới có thể quyết định hành động cụ thể của chúng ta sau này được.
Áo Lợi Duy Lạp tán tụng:
- Xem ra, ngươi trên lãnh vực binh pháp cũng không thua kém ta chút nào, hiểu sâu sắc phương pháp tùy cơ ứng biến. Vậy bây giờ chúng ta làm sao đây? Đế quốc đông tuyến đã không còn bị uy h**p, vậy thì chúng ta trở về Cầm Thành tăng nhanh kiến thiết Cầm Thành? Hay là đến địa phương khác để có thể chi viện đế quốc chiến đấu cùng Lam Địch Á Tư nhất phương?
Thông qua các trận chiến lần này, Áo Lợi Duy Lạp rốt cục mới thực sự nhận thức được thực lực cường đại của Cầm Thành. Mặc dù hắn là một chỉ huy giả xuất sắc, nhưng nếu như không có trong tay những chiến đấu lực cường đại này, cho dù hắn chỉ huy tài giỏi cách mấy đi nữa cũng vô kế khả thi. Số lượng Cầm Thành chiến sĩ cũng không nhiều, nhưng chính với số lượng mấy ngàn này, lại là căn nguyên làm cho năm mươi vạn đại quân Phật La Quốc phải thất bại thối lui.
Số lượng không thể quyết định cho thực lực, Bỉ Mông cự thú, Tử Thần Long Lang kỵ binh, Đức Lỗ Y bộ đội, Tinh Linh chiến sĩ cùng với vũ kỹ cường hãn của Đông Long chiến sĩ, tùy tiện xuất ra một dân tộc, đều là tài ba lỗi lạc trên đại lục, mà nếu dung hợp cùng một chỗ thành một chi quân đội, nếu được chỉ huy thích đáng, thậm chí còn hơn hẳn sự chi viện của mười vạn đại quân. Ở thời điểm thích hợp, có thể hiệu quả tạo được so với mười vạn đại quân còn muốn tốt hơn. Trải qua chiến dịch lần này, lòng tin của Áo Lợi Duy Lạp cũng được lực lượng cường đại của Cầm Thành làm cho trở nên vững chắc, cho dù Diệp Âm Trúc nói muốn đi đến chiến trường rộng lớn ở phương Nam ấy, hắn cũng sẽ không do dự chút nào.
Diệp Âm Trúc từ trong Tu Di Thần Giới lấy ra bản đồ ngồi xổm xuống, trải thẳng tấm bản đồ trên mặt đất, rất nhanh tìm được vị trí của bọn họ, dùng ngón tay chỉ chỉ hai bên.
- Chúng ta đang ở chỗ này. Trước hết chúng ta cần phải làm. Chính là tránh đi nơi khác. Câu nói đầu tiên của Diệp Âm Trúc đã hấp dẫn sự chú ý của Áo Lợi Duy Lạp và Diệp Hồng Nhạn.
- Chạy trốn? Diệp Hồng Nhạn nhíu nhíu đầu mày, hắn đối với binh pháp cũng có nghiên cứu phần nào, nhưng không rõ ý Diệp Âm Trúc.
Diệp Âm Trúc nghiêm mặt nói:
- Trận đầu đại chiến mặc dù thu được chút thắng lợi, nhưng chúng ta nhất định không thể lơ là khinh thường. Cắt đứt được nguồn lương thảo của Phật La nhân, dĩ nhiên tạo ra hiệu quả rất lớn, nhưng cũng khiến cho đại bộ phận thực lực Cầm Thành bọn ta bị bại lộ. Phật La nhân hiển nhiên đã biết tồn tại của chúng ta, ta thậm chí có thể nghĩ đến, trong lòng bọn họ lúc này oán hận chúng ta so với Mễ Lan nhân còn muốn nhiều hơn. Dù sao, chúng ta đã trực tiếp và gián tiếp làm cho bọn hắn tổn thất quá lớn.
Áo Lợi Duy Lạp và Diệp Hồng Nhạn không hẹn mà cùng gật gật đầu. Hai người trên mặt đều lộ ra một nụ cười rất hiếm hoi. Từ khi bắt đầu tiêu hủy trung tâm bổ cấp hậu cần của địch nhân, Cầm Thành sở chúc tựa như là giấu một con độc xà ở lãnh thổ Phật La. Mỗi một lần phóng ra đều mang đến thống khổ thật lớn cho Phật La nhân, nếu như nói Phật La nhân không oán hận bọn hắn như vậy sao có thể?
Diệp Âm Trúc tiếp tục nói:
- Phật La đại quân từ tiền tuyến lui binh, bởi vì không có bổ sung đầy đủ, trong quá trình lui binh, sợ rằng bọn chúng còn gặp phải phi chiến đấu mà hao quân số hàng loạt, cái này khiến cho cừu hận giữa song phương càng thêm tăng sâu. Đáng tiếc, thực lực của Mễ Lan phương đông quân đoàn thật sự không đủ, nếu không thừa dịp này truy kích. Nhất định có thể khiến cho Phật La nhân bị đả kích lớn hơn nữa. Bây giờ, Phật La đại quân đã lui về trong lãnh thổ, phỏng chừng để duy trì kế hoạch phòng thủ. Chiến đấu lực của bọn họ cũng còn có khoảng hai mươi lăm vạn, với một chi đội ngũ khổng lồ như vậy hiển nhiên không phải mấy ngàn quân này của chúng ta có khả năng rung chuyển được. Lui về trong nước, việc tiếp tế bổ sung của bọn họ cũng sẽ giải quyết trong thời gian ngắn. Dưới sự cừu hận như thế. Phật La Thống soái nhất định sẽ xem chúng ta tồn tại như một khối u nhọt, nếu các ngươi là hắn, thì sẽ làm như thế nào?
Áo Lợi Duy Lạp mỉm cười nói: