Vầng sáng đại tịnh hoá thuật mông lung huyền ảo cùng mãnh liệt kim quang khiến mọi người không thể mở mắt nhưng thật sự thân thể Tô Lạp có biến hoá.
Đang ngồi trên phong hệ cửu cấp cự long, Khố Tư Lặc tâm tình đã hạ xuống tới đỉnh điểm, ma pháp sư tổn thất hầu như không còn, không thể nghi ngờ đây là đả kích khiến sĩ khí chiến sĩ Phật La hạ tới mức thấp nhất, khiến cho vị Phật La thống suất này không thể không chỉnh quân, tạm thời đình chỉ tiến công Tư Phúc Nhĩ Đặc thành.
Đúng lúc này, trên bầu trời Tư Phúc Nhĩ Đặc thành giáng xuống một mảng vô hạn kim quang khiến cho mọi người trên chiến trường chú ý.
Khố Tư Đặc kinh nghiệm phong phú, thấy kim quang hạ xuống, thần sắc tức giận của hắn đột nhiên bình tĩnh vài phần, trong mắt loé ra tia quang mang âm lãnh "xem ra, hy sinh bích ngọc ma long cũng không uổng phí, mặc dù không thể giết được bạch y nam nhân kia nhưng bọn hắn phải dùng dến cả biện pháp thi triển đại tịnh hoá thuật, tên kia chẳng phải rất trọng yếu sao, hừ, đại tịnh hoá thuật thì sao? Chẳng lẽ đại tịnh hoá thuật có thể chữa khỏi kịch độc của bích ngọc ma long sao? Buồn cười, thật sự là buồn cười, truyền mệnh lệnh của ta, toàn quân tu chỉnh trong một canh giờ"
Diệp Âm Trúc tự nhiên không biết bên kia chiến trường, Khố Tư Đặc đang cười nhạo hắn. Bên này đại tịnh hoá thuật nương theo kim quang từ từ thu liễm, mà quang mang vặn vẹo xung quanh Tô Lạp cũng lặng lẽ tán đi, trước mắt xuất hiện một màn khiến Diệp Âm Trúc khẩn trương, mở to hai mắt nhìn, thân thể hắn hoàn toàn cứng ngắc chỉ có đôi môi đang run rẩy.
Như thế nào? Như thế nào lại như vậy?
Tô Lạp vốn đang nằm trên giường đã biến mất thay vào đó lại là một người khác.
Tô Lạp thân cao vốn chỉ một thước sáu, mà lúc này trên giường là một người thân cao một thước bảy mươi lăm, hai bên tả hữu vóc người cực kỳ cân xứng. Thần nguyên ma pháp bào quấn quanh ngực nàng một cách khéo léo. Mỗi bộ phận trên người nàng nhìn qua cũng đều rất hài hòa. Tóc dài màu lam che đi một nửa dung nhan. Đôi mi thanh tú, phác thảo dung nhan hoàn mỹ. Mỗi một chỗ nhìn qua đều là tuyệt diễm, nếu không phải lộ ra khỏi ma pháp báo là phần da trúng độc trở nên đen nhánh thì Diệp Âm Trúc thật sự không thể tin được người nằm trên giường là Tô Lạp.
Là nàng? Như thế nào lại là nàng? Nhìn dung nhan kiều mỹ này, tại nhận thức của Diệp Âm Trúc nữ hài tử này chắc chắn là nàng, chỉ có nàng. Trong phút chốc đại não Diệp Âm Trúc ong lên như bị sét đánh hoàn toàn lâm vào trống rỗng, hai đạo thân ảnh ở sâu trong đáy lòng đang trọng hợp.
Ly Sát cũng ngốc trệ, không phải vì biến hoá của Tô Lạp mà bởi nàng vốn tuyệt mỹ, luôn tự phụ về sắc đẹp của mình nhưng bản thể của Tô Lạp trên giường khiến vị công chúa ngân long thành sinh ra một tia tự ti trong lòng, đây cơ hồ không phải loài người, nhân loại sao lại có dung mạo hoàn mỹ như thế này?
Tại tác dụng của tịnh hoá thuật, màu đen trên cách tay Tô Lạp cũng phai bớt, nhưng chất độc vẫn như trước không hề bị bức ra, đúng như Ly Sát từng nói, chất độc này đủ giết cả cự long, như thế nào lại dễ giải trừ như vậy?
"Ưmmmm!…" trong miệng Tô Lạp phát ra một âm thanh r*n r*.
Song nhãn kiều diễm với hàng lông mi cong vút chậm rãi mở ra.