Khố Tư Lặc Nguyên Soái của Phật La vương quốc đã khẩn trương đến nổi đờ đẫn ngớ người ra, năm trăm Ma Pháp Sư, đó đúng là toàn bộ năm trăm Ma Pháp Sư a! Dốc hết sức của cả Phật La quốc mới có thể tập họp được lực lượng ma pháp này, nhưng cứ như thế biến mất vĩnh viễn trên thế giới, loại thực tế như vậy quả thực ông không cách nào chấp nhận. Cho dù lúc trước ở Mễ Lan đế quốc Diệp Âm Trúc tự tay làm tổn thất năm trăm Ưng Chuẩn Long kỵ binh cũng không thể so sánh với thiệt hại của Phật La bây giờ. Thậm chí khi mất trung tâm tiếp viện hậu cần, Khố Tư Lặc cũng không đau lòng giống như lúc này.
Việc mất đi năm trăm Ma Pháp Sư này, cũng tương đương như Phật La vương quốc mất đi toàn bộ lực lượng ma pháp, Khố Tư Lặc vạn vạn lần không có nghĩ đến, với hai ngàn Huyết sắc vệ đội hộ vệ tinh nhuệ nhất của Phật La, với mười tên kiên cường ngang ngạnh Kim tinh cấp Long kỵ tướng ngăn cản, tại đối phương chỉ có hai con người... việc này từ trước đến nay không thể tưởng tượng nổi, năm trăm tên Ma Pháp Sư của chính mình vậy mà biến mất vô tung vô tích trong vòng xoáy tử sắc ấy.
Trọng kỵ binh phía trước rốt cục cước bộ ngừng lại, có lẽ, có một số chiến sĩ anh dũng tự nhận cường đại không sợ chết, nhưng cứ như vậy xông vào vòng xoáy tử sắc và bị hủy diệt trong nháy mắt, với cái chết như vậy bất luận kẻ nào cũng vô pháp chấp nhận. Chính vì vậy, khi mỗi Phật La nhân ánh mắt nhìn vòng xoáy tử sắc đều ngưng kết, bầu không khí trên chiến trường trong nháy mắt trở nên trầm đọng, và sự công kích mãnh liệt hướng về thành lũy Tư Phúc Nhĩ Đặc Thành cũng tắt nghẽn ngưng lại, bị ngăn chặn từ trong trứng nước.
Hủy diệt toàn bộ Ma Pháp Sư của địch quân, không chỉ mang đến cho Tư Phúc Nhĩ Đặc Thành một cơ hội để nghỉ ngơi, đồng thời, với sự tăng cao sĩ khí của các chiến sĩ Mễ Lan, cũng đều không có gì sánh bằng. Diệp Âm Trúc làm Thống soái, tự mình xâm nhập vào chốn nguy hiểm vốn là điều tối kỵ của binh gia, nhưng dưới tình huống ai cũng không có khả năng ngăn cản hắn, nhưng hắn cùng Tử lại mang đến một thành tích huy hoàng như thế.
Vào khoảnh khắc hắn rời khỏi thành lũy, ai có thể nghĩ đến kết quả lại có thể sẽ như thế này? Diệp Âm Trúc cùng Tử, bằng vào lực lượng của chính mình, ép buộc thế công mãnh liệt của Phật La đại quân lần nữa phải chùng xuống.
Tử quang rốt cục vụt tắt, khi Tử xuất hiện lần nữa trước mặt mọi người, Tử Tinh cự kiếm trong tay hắn cũng biến mất, từ trung tâm nơi hắn đứng, trong phạm vi bán kính một trăm năm mươi thước không có gì còn đứng vững, không sinh vật nào còn tồn tại, Tử lẻ loi với thân hình cao lớn ấy tựa hồ như người anh hùng có phần cô đơn tịch mịch.
Mọi người cách rất xa, cho nên, bọn họ căn bản không nhìn thấy, lúc này Tử, dù là tay, cánh tay, hay hai chân, đều hơi hơi run rẩy, toàn thân trên dưới hoàn toàn bị thấm đẫm mồ hôi.
Ngay cả chính hắn cũng không nghĩ tới, thi triển Tử Tinh Áo Nghĩa đối với bản thân hiện tại lại có thể sinh ra sự tiêu hao quá lớn như thế. Tử Tinh cự kiếm sở dĩ không còn nhìn thấy, bởi vì Tử đã không còn sức để cầm nó đành phải thu hồi lại.
Bóng trắng chợt lóe, cơ hồ sát bên người Tử, trong nháy mắt đã xuất hiện một người.
Diệp Âm Trúc nắm cánh tay tráng kiện của Tử, thấp giọng hỏi:
- Tử, ngươi thế nào?
Tử cười khổ lắc lắc đầu:
- Không có việc gì, chỉ là thoát lực mà thôi, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không giúp gì được ngươi.
Diệp Âm Trúc đem một cổ Tử Trúc đấu khí của mình đưa vào trong cơ thể Tử, giúp hắn ổn định một chút tình huống trong thân thể.
- Tử, ngươi đã làm rất tốt, hết thảy mọi việc còn lại giao cho ta đi. Đả kích lần này đối Phật La tuy không phải là trí mạng, nhưng cũng đủ để làm cho bọn hắn tan rả ý chí chiến đấu. Ngươi nghỉ ngơi đi. Vừa nói xong, trên tay hắn quang mang màu hồng nhạt chợt lóe, trong khoảnh khắc đem Tử đã mất đi năng lực chiến đấu thu vào trong Sanh mệnh Trữ Tồn Bảo Thạch của mình.