Cầm Đế

Chương 109: Chương 109: Chiến đấu là cách rèn luyện tốt nhất


Chương trước Chương tiếp

Hiệu đính: Tepga

Quang mang màu trắng lóe lên, năm tên báo nhân đồng loạt khựng lại, thân thể rung lên một chút, tiếng bục nho nhỏ từ yết hầu bọn chúng phát ra, cặp mắt báo màu vàng trong đó đã chất đầy nỗi sợ hãi. Đáng tiếc, bây giờ bọn chúng đã không thể phát ra thanh âm nào nữa, bởi vì yết hầu bọn chúng đều đã bị cắt đứt.

Diệp Âm Trúc động tác nhanh nhẹn phi thường, thả năm tên báo nhân nằm trên mặt đất, không hề phát ra bất kì thanh âm nào, thân hình lóe lên một cái, đã phóng sang hướng khác. Lúc này, hắn đã thấy ở giữa đỉnh núi là một loạt các căn nhà gỗ đơn sơ, nhưng cũng không hề tiếp cận.

Kế hoạch của Diệp Âm Trúc, Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng NHạn trước tiên là thanh trừ thú nhân tuần tra 3 mặt Đông, Nam, Tây trước, sau đó họp nhau ở mặt Bắc, giải quyết năm tên thú nhân tuần tra còn lại.

Nhìn qua căn nhà, Diệp Âm Trúc đã thấy thân hình của 5 tên thú nhân phụ trách tuần tra mặt Bắc, lần này là bọn viên nhân ( người vượn) thân hình cao lớn. Không có chút nào do dự, thân thể hắn như lò xo bung ra ngoài, quang mang màu trắng lại một lần nữa chớp lên.

Ngay lúc Thần Kiếm Nặc Khắc Hi trong tay Diệp Âm Trúc phát huy phong nhuệ, đồng thời cũng có 2 đạo quang mang khác từ 2 hướng khác nhau phóng tới.

3 đạo quang mang đồng loạt xẹt qua như chớp, huyết quang đã tóe ra. 5 đầu của 5 tên viên nhân lăn trên mặt đất, vị trí trái tim trên ngực cũng chảy máu đầm đìa.

3 đạo thân ảnh tụ tập một chỗ, cẩn thận đỡ xác bọn viên nhân, đặt nằm dài trên đất không để phát ra bất kì tiếng động nào. Đúng vậy, phát ra 2 đạo quang mang lúc nãy chính là Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng Nhạn. Ba người nhìn nhau, Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Âm Trúc trong mắt ánh lên 1 tia thán phục, nhưng Diệp Hồng Nhạn chỉ khẽ gật đầu, từ trong mắt hắn, Diệp Âm Trúc cùng Áo Lợi Duy Lạp thấy hiện rõ vẻ hài lòng. Tiêu diệt binh lính tuần tra của thú nhân, 3 người có thể nói là ngang tài ngang sức, hoàn toàn không gây ra bất kì tiếng động nào ở phía mình phụ trách, tốc độ tiêu diệt địch thủ cũng cơ hồ ngang ngửa không hơn không kém, đối với thực lực của nhau cũng nhận thức sâu hơn vài phần.

Ba người cùng ngồi xuống, dùng phương pháp truyền âm trao đổi với nhau phương pháp lén lút tập kích doanh trại thú nhân, Áo Lợi Duy Lạp phụ trách phóng hỏa đốt trại, Diệp Âm Trúc phụ trách chỉ huy quân đội từ dưới đánh lên, Diệp Hồng Nhạn phụ trách giám thị động tĩnh của thú nhân bên trong doanh trại.

Không có biến hóa gì phát sinh, thời gian không lâu sau đó, theo bóng đêm yểm hộ, 500 chiến sĩ cùng ma pháp sư đã toàn bộ tiến quân l*n đ*nh núi, dưới sự chỉ huy của Diệp Âm Trúc, ma pháp sư cùng 300 Tử Thần phụ trách cảnh giới cùng đón lõng những tên nào đào thoát khỏi vòng vây, còn lại 150 chiến sĩ, theo sự điều động đã nhanh chóng vây quanh các căn nhà gỗ.

Diệp Hồng Nhạn nhìn Diệp Âm Trúc, bàn tay ra dấu mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát, hai người thông qua ánh mắt trao đổi ngắn gọn. Diệp Âm Trúc hạ lệnh tấn công doanh trại.

Trong nháy mắt, lục cấp đấu khí tung hoành. Đám nhà gỗ thô sơ trước mắt làm sao có khả năng ngăn cản cường giả cấp bậc Đại Địa Chiến Sĩ, trong khoảnh khắc gian nhà gỗ bị chém nát thành củi vụn, 150 đạo đấu khí chém thẳng vào, đây đúng là một khúc giao hưởng tử thần. Đấu khí tung hoành, lấy mạng toàn bộ kẻ nào cản lối. Áp lực kìm nén suốt 6 ngày của 150 chiến sĩ này giờ đây hoàn toàn bạo phát, Thất bại dưới tay 300 Tử Thần, hành quân dọc đường gian lao vất vả. Ở đây rốt cục cũng tìm được địa điểm phát tiết.

Ngay cả Diệp Âm Trúc cùng Áo Lợi Duy Lạp cũng không tưởng tượng nổi. 150 chiến sĩ đồng thời bạo phát đấu khí mang lại hậu quả khủng khiếp như thế. Lục cấp đấu khí tung hoành ngang dọc trong nháy mắt đem toàn bộ những gì trong phạm vi bao phủ hủy diệt toàn bộ. Ngoại trừ huyết quang cùng tiếng la hét thảm khốc, còn lại chỉ có ánh sáng mờ mờ. Diệp Âm Trúc vốn định tự mình ra tay xủ lý tên sư nhân đội trưởng kia, nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị ra tay, tên sư nhân kia dù thực lực thân thể không kém trong lúc đang ngủ cũng đã bị đấu khí lục cấp xanh biếc chém thành vài khúc.

Chiến đấu từ khi bắt đầu đến khi kết thúc hoàn toàn chỉ là đơn phương tàn sát. Chỉ qua vài lần hô hấp, toàn bộ doanh trai lẫn quân đội của Thú nhân đóng ở đỉnh núi này cơ hồ đã bị xóa sạch. Trong nháy mắt sát khí dâng ngập trời, thậm chí làm cho tiết trời mùa hạ đang nóng nực phải lạnh bớt đi vài phần.
...


Loading...