Hai bên đầu sân, mỗi bên có một chiếc xe hoa mỹ, một bạch y nhân và một hắc y nhân đang đứng yên lặng đối diện nhau, phía sau lưng họ, mỗi người có một nữ tử duyên dáng, đứng cầm chiếc ô bằng giấy dầu che cho họ. Chiếc ô che được đầu họ thì hơn một nửa người các mỹ nhân đều lộ ra dưới mưa, làm ướt đẫm y phục của họ, nhưng hai nữ tử lại không động đậy chút nào.
Hắc y nhân là Thôi Đại Lang, nữ tử đứng sau lưng che ô cho hắn là thị thiếp Thạch Ngữ Xương của hắn. Thạch cô nương lông mày như viễn sơn, mắt như nước mùa thu, mắt ngọc mày ngà. Nữ tử đứng đối diện nàng cũng là một kiều nữ xinh đẹp, khí chất không kém nàng chút nào, có điều, nam tử mặc công phục màu trắng đứng trước nàng lại kém xa Thôi Đại Lang về vẻ trẻ trung và to lớn. Đó là một lão giả tóc hoa râm, tuy khí độ ung dung, nhưng vẫn rất có tướng không giận mà phát uy, dù sao tuổi cũng đã lớn, đứng ở đó cũng không thể hiên ngang như Thôi Đại Lang.