Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 564: Xao động


Chương trước Chương tiếp

Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Mà dù có hậu nhân, nhưng do yếu tố tỷ lệ chết sớm của ấu nhi lớn và gia tộc thời này vẫn là thành phần cơ bản tạo nên xã hội, thế giới quan của cả xã hội đều thống nhất tức con đàn cháu đống là duy mỹ.

Vậy nên, thời đại phụ quyền nông nghiệp mà bất kể gia tộc hay xã hội đều cần có một lượng lớn nhân lực này thì những nam tử quyền chức đa thê đa thiếp là lẽ thuận lý hợp tình.

Ở xã hội đó, một người có địa vị mà chỉ lấy có một vợ, không nạp thê thiếp là không phù hợp cách nhìn của xã hội, hắn sẽ gặp trắc trở trong nhiều mặt của cuộc sống, bị đối xử không công bằng. Còn với một vị quân chủ, việc có hay không tôn tử đầy đàn lại càng được coi trọng và có liên hệ mật thiết tới vận mệnh tiền đồ của đất nước. Đương nhiên, bất cập ở chỗ, vị quân chủ có quá ít phi tử sẽ bị quần thần công kích, còn nạp quá nhiều thê thiếp cũng vẫn bị quần thần lấy làm cớ để quở trách, rốt cuộc trách nhiệm của một vị vua không chỉ vẻn vẹn ở chỗ nối đõi tông đường.

Thê thiếp Dương Hạo lại không nhiều, chỉ có bốn vị, ít hơn rất nhiều so với những đại nhân gia thế quyền quý ở Hà Tây, họ thường có đến hơn mười thê thiếp. Do vậy, việc hắn nạp thiếp là họp ý các quần thần, được ủng hộ nhiệt tình. Nhưng nạp thiếp chỉ là `nạp thiếp, còn hoàng hậu lại là mẫu nghi thiên hạ, phải được khắp thiên hạ đồng khánh chúc mừng, còn nạp thiếp không cần phải nhiều quy tắc như vậy, cũng không cần văn võ ba quan chúc tụng, chỉ đơn giản tổ chức một đại lễ.

Điều này cũng thực hợp ý Dương Hạo. Nữ Anh vừa hạ sinh chưa đầy tháng, cơ thể vẫn chưa hồi phục, chỉ e không thể tham gia một buổi lễ kéo dài quá lâu, cho nên chỉ tổ chức một nghi thức rất đơn giản. Dương Hạo tự tay nâng lấy tấm lụa hồng che mặt tân nương, dắt tay nàng vào cư sở. Hắn dùng một thanh gỗ nhẹ nhàng gỡ tấm lụa che mặt lên, trước mặt hiện ra một dung mạo yêu kiều quyến rũ, khuôn mặt xinh đẹp tô thêm nét phấn giống như một đóa hoa tươi rực rỡ, trên mặt nàng lúc ấy lăn xuống hai hàng lệ châu.

Dương Hạo gỡ vương miện ra cho nàng rồi ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng đưa tay lau nước mắt cho nàng hỏi: "Nàng sao vậy?".

Nữ Anh ngậm ngùi nói: "Không sao, chỉ là... Chỉ là cuối cùng cũng thành người của chàng, người ta... Trong lòng thiếp thấy rất vui...".

Dương Hạo không nhịn nổi cười nói: "Ngốc, nói như vậy là sao chứ, không phải nàng sớm đã là người của ta sao?".
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...