Chủng Phóng khom người nói: "Có thần."
Dương Hạo nói: "Kiện đồ vật kia, đến từ Lũng Hữu, vốn là trong ba ngàn bảo vật của thủ lĩnh Lũng Hữu Thổ Phiên, bị bí điệp(gián điệp) Phi Vũ của ta ở bên người trộm lấy, ngươi phải nhớ lai lịch vật này, ngày sau lúc sai người cùng Tống triều giao thiệp, cái lai lịch này, cần phải nói rõ."
Chủng Phóng đầu tiên là ngẩn người, nhưng ngay sau đó bừng tỉnh đại ngộ, nếu nói về âm mưu quỷ kế, Đinh Thừa Tông thực sự còn muốn thành thạo hơn so với hắn, Dương Hạo mới vừa nói xong, hắn liền đã đem đạo lý bên trong nghĩ đến thấu triệt, lúc này trong bốn người cũng chỉ còn lại có một mình Lâm Bằng Vũ, tựa như Chủng Phóng cùng Đinh Thừa Tông lúc mới vừa vừa bước vào thư phòng, vẻ mặt mờ mịt mơ hồ.
KHi phụ tá đắc lực của Dương Hạo đồng tâm hiệp lực vì quán triệt phương châm chính lược của Dương Hạo mà cố hết sức lực thì phụ tá đắc lực của Triệu Quang Nghĩa mới vừa giải tán tan triều, tự mình rời khỏi hoàng cung.
Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu, một gian phòng các rộng rãi sắc màu rực rỡ, bên ngoài phòng là băng thiên tuyết địa, góc mái hiên ở dưới chuông đồng cũng đều nhỏ xuống cột băng trong suốt. Nhưng là vừa vào trong phòng, lại là hơi nóng bắt đầu khởi động, ấm áp như mùa xuân. Trong phòng cũng không có loại vật sưởi ấm công khai như chậu than, bởi vì toàn bộ đều chọn dùng gạch đá cấu thành, cho nên tự có vách ngăn, Địa Long (củi lửa đốt phía dưới)cùng giường sưởi, cung cấp sưởi ấm trong phòng. Chỉ bất quá trong phòng ấm áp như thế, chỉ là lượng củi đốt tiêu phí không rẻ. Bất quá có thể tới Thiên Kim Nhất Tiếu Lâu này uống rượu tìm niềm vui, người nào không phải là hào khách vung tiền như rác chứ. Loại tiêu phí xa xỉ này, bọn họ vẫn gánh được.
Trong Ái Các bất kể bàn ghế tủ bát, giường hẹp cái bục, bình phong giá đèn, đều dùng tài liệu gỗ như tử đàn, hoa lê vô cùng trân quý, phong cách tạo hình nhã trí, khí phú quý bức người.