Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 541: Chờ Đợi


Chương trước Chương tiếp

"Nhân tại kinh trung, bất động bất thích. Tâm tại hồng trần trung, bất động bất thương. Tâm bất động, nhân bất vọng động, bất động tắc bất thương, nếu như tâm bất ổn tất nhân loạn động, thân trải khổ, kỳ cốt đau, vu như thể lĩnh hội chi thế gian mọi bản thống khổ. Hết thảy niềm ân ái hội ngộ tức vô thường khó được lâu, sinh thời đa khiếp sự, mệnh nguy ngay trước lộ, vì ái tức sinh ưu, vì lo tức sinh khủng, nếu biệt ly tức ái biểu, vậy vô ưu lại vô khủng...".

Trong phòng thắp hai ánh đèn sáng, hương trụ đàn thơm thoang thoảng xung quanh, công chúa Vĩnh Khánh đang ngồi tọa tĩnh, lặng lẽ tụng kinh. Dù nàng sớm đã xuất gia nhưng đó không phải do thực thờ phụng phật giáo kinh nghĩa, mấy năm nay tuy thân tại cửa phật, hiểu biết nghĩa kinh của nàng không chỉ đơn giản giống như một ni cô thực sự, nỗi bất lực với trần tục khiến nàng càng thêm tin vào phật giới, ủy thác hết vào phật pháp.

Đột nhiên, trong cung truyền ra những tiếng ồn ào khó hiểu, đây thực là việc không được phép xảy ra, Vĩnh Khánh cảm thấy kinh ngạc, nàng đứng dậy đi ra ngoài cửa, nhìn thấy các cung nữ, thị tỳ đứng ngấp ngó trong cung, ồn ào qua lại, rỉ tai thì thầm chuyện gì đó.

Vĩnh Khánh liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?".

Vừa thấy công chúa cất tiếng hỏi, một nữ tỳ vội vàng bước lên nghênh lễ đáp: "Định Như đại sư, trong cung phát hiện có thích khách, làm kinh động đến thánh thượng, ngài tức giận nên hạ lệnh phong tỏa cấm cung truy bắt cho kỳ được hung thủ". Nữ tỳ này chính là tâm phúc của Vĩnh Khánh, từ khi nàng xuất gia cho đến khi nay vẫn theo chừng hầu hạ.

Vĩnh Khánh nghe xong rất đỗi kinh ngạc: "Có người hành thích quan gia?".

"Đúng vậy ạ".

Một nội thị vội bước lên giọng dõng dạc đáp: "Đại sư không cần phải lo lắng, bên cạnh quan gia có rất nhiều cao thủ đại nội, tên thích khách đó giỏi đến mấy cũng khó lòng tiếp cận được, sao có thể làm tổn hại đến thánh thượng của chúng ta chứ. Bây giờ trong cung đang cảnh giới cẩn mật, hắn sẽ không thoát được đâu, Định Như đại sư cứ về nghỉ ngơi đi ạ, chớ quá lo lắng".

Vĩnh Khánh trầm ngâm một lúc, nàng gật đầu rồi chuyển mình bước về phòng.

"Vậy mà lại có kẽ dám xông vào đại nội hành thích hoàng thượng? Thật là một kẻ dũng cảm phi phàm!". Vĩnh Khánh trong lòng cảm xúc ngổn ngang rối loạn: "Đáng tiếc, tên ác bá đó mệnh lớn, nếu thực giết được hắn, vậy thì tốt biết bao".

Vĩnh Khánh cất bước vào phòng, chợt nhìn thấy có bóng người vụt qua, nàng càng ngạc nhiên, kinh hãi thốt lên một tiếng, không ngờ nàng bị một bàn tay tóm lấy, xiết chặt cổ họng nàng. Nàng cảm giác bàn tay ấy hung mạnh đến nỗi chỉ nhất cử là có thể bóp nát cổ họng nhỏ bé của mình, hắn chưa dùng hết sức mà nàng đã cảm thấy khó thở được ra hơi.

Bích Túc đang ra tay giết người, chợt phát hiện ra trong tay mình là một ni cô, hắn thật không ngờ trong hoàng cung này lại gặp được một người xuất gia, hắn càng thấy ngơ ngẩn, tay dần buông lỏng. Vĩnh Khánh thở dồn dập, kinh hãi mà nhìn lên, trước mắt nàng là một kẻ nam nhi mặt trắng bệch tái nhợt nhưng ánh mắt hắn bén sắc như một con sói hoang dữ tợn, lạnh lùng chằm chằm nhìn nàng.

Bích Túc nhìn rõ đây là một ni cô tuổi còn trẻ, mặc một bộ truy y, mặt mày thanh tú. Đôi mắt nàng vì quá kinh sợ mà mở to tròn, cực giống với thần sắc của Thủy Nguyệt, trong suốt như nước, thuần khiết vô tư. Bích Túc biết mình đang trong cảnh nguy khốn, chỉ cần vị ni cô này hét lên nửa lời, lập tức sẽ dẫn toán cẩm y vệ đến, nhưng giờ toàn thân hắn đang run lên, hắn không thể chịu đựng được nữa.

Vĩnh Khánh yên lặng nhìn tên thích khách, thấy hắn đã thả lòng tay xiết họng, nàng vội dồn dập mà thở hổn hển, nàng đánh bạo hỏi: "Người chính là kẻ thích sát hoàng thượng?".

"Không sai, chính là ta!".

Mắt nàng sáng lên, đột nhiên nói: "Hãy thả ta ra, ta sẽ giúp ngươi chạy thoát!".

Bích Túc kinh ngạc nói: "Ngươi?".
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...