"Oa Nhi...".
Dương Hạo đưa tay đẩy cửa, cửa phòng đã chốt trong, dựa vào võ công của hắn để phá cửa xông vào là rất dễ dàng, chỉ có điều đang định mạnh tay thì lại hơi chút do dự, hắn dừng lại, chỉ nhẹ nhàng nói: "Mau mở cửa!".
Một tiếng bước chân vội vã truyền lại, "két" một tiếng cửa phòng được mở ra. Ánh đỏ của ngọn đèn rọi sáng, chỉ nhìn thấy thân hình nhỏ xinh của Oa Nhi với một bộ áo lụa mềm trắng có thêu hình trúc mai, nàng thật giống như một tiểu nữ chưa trưởng thành, nhưng mái tóc nàng buông dài, chỉ quấn lỏng bằng một sợi lụa đỏ, điều đó đủ toát lên vẻ nữ tính làm mê mệt lòng người.
Phòng nàng vốn được trang trí một cách tùy ý, mà lúc này lại đúng thời khắc đi ngủ, nên Ngô Oa Nhi mái đầu không tô sức, thanh tơ nửa cuốn, hở ra hai cỗ tay trắng muốt, mắt nhìn chăm chú, mgười mặc bộ gấm lụa mềm mại. Trong ánh đèn ửng đỏ, trông nàng càng giống như một thiếu nữ non nớt, khuôn mặt thanh tú xinh xắn như hoa như ngọc, yêu kiều khả ái.
Ngô Oa Nhi nhẹ nhàng vén sợi tóc lên, khuôn mặt được điểm sáng, nàng đáp lời một cách không tự nhiên: "Lão gia... Quan gia... Việc công đã xong rồi ạ?".
Dương Hạo vừa nhìn ánh mắt nàng càng thêm nghi hoặc, hắn chỉ ừm một tiếng rồi dạo bước vào phòng, một mùi hương ngào ngạt tỏa ra, mùi trầm bạch. Trong phòng phảng phất những áng khói, Dương Hạo càng nghi ngờ, hắn nhìn trên bàn, ngoài chén và mân trà ra thì không có gì khác. Tuy nhiên, có hai chén trà đã xốc lên, đã rót đầy nước trà.
Lúc đó, mắt Dương Hạo nhất thời nhìn chăm chăm, Ngô Oa Nhi ở phía sau hắn, thấy chén trà trên bàn không khỏi thốt lên: "Thiếp hư quá, quên mất không dọn chén trà ngăn nắp". Oa Nhi vội nhìn Dương Hạo, thấy hắn vẫn trầm lặng như là chưa phát hiện ra điều gì khác thường, lúc này nàng mới bình tâm trở lại.
Dương Hạo vừa đi vừa lắng nghe, sau tấm bình phong có chăng mảnh cẩm trướng bằng lụa vân rực rỡ, bên trong kê sẵn một chiếc bồn gỗ, lúc này hắn nghe rõ có tiếng người đang thở. Thực lòng hắn không muốn tin rằng Oa Nhi đã làm chuyện có lỗi với mình, nhưng trong tình cảnh này thì có kẻ nam nhân nào lại không nghi ngờ cho được? Dương Hạo chỉ muốn xông đến lôi cổ kẻ đó ra nhưng lại lo rằng một khi Ngô Oa Nhi bị phát hiện là bất thủ phụ đạo thì phải xử phạt nàng ấy như thế nào đây, trong chốc lát tâm trạng rối bời, hắn chầm chậm đến ngồi xuống bên cạnh bàn.
Ngô Oa Nhi vội vàng tới trước mặt hắn, che khuất ánh nhìn của hắn, nhẹ nhàng nói: "Quan gia những ngày này bận bịu quốc sự, đã nhiều ngày không lưu về hậu trạch, hôm nay có phải là đã nhàn rỗi hơn rồi phải không ạ?".
Dương Hạo chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn nàng chằm chằm, Ngô Oa Nhi đúng là một giai nhân tuyệt đẹp khó thấy, tuy đã hai ba, hai tư tuổi nhưng dung mạo lại yêu kiều mỹ lệ như nữ nhi tuổi trăng tròn, khuôn mặt đào hoa, thuần khiết non nớt. Nếu như Dương Hạo dù sớm biết tiểu nữ xinh xắn đẹp đẽ nhường này lại đem lòng phụ bạc, say mê dục ái thì hắn cũng tình nguyện bị nàng hớp hồn đánh lừa.
"Nhưng mỹ nữ này... Thật thật sự khó có thể chịu đựng cô đơn lạnh lẽo nơi khuê phòng, dám... Dám làm...".