Đây có lẽ chính là nguồn gốc của câu "tháng chín ưng bay".
Tháng chín là tháng mà thịt thỏ rừng béo và thơm ngon nhất, cũng là mùa cáo đi tìm mồi, tháng chín là mùa hùng ưng tung cánh, càng là mùa của cánh thợ săn. Tất cả sinh linh đều dốc hết sức, dũng mãnh trong mùa thu thoáng đãng chỉ để chuẩn bị một chút thức ăn trước khi mùa đông đến. Như vậy trong cuộc chiến sinh, từ này rốt cuộc ai mới là cáo, ai mới thật sự là chim ưng?
Ưng bay lên bầu trời bao la, chiến mã rầm vang chiến trường, đại quân Dương Hạo tập kết, tiến hành đông hạ.
"Tống quân ngàn dặm, cuối cùng cũng phải từ biệt, chư vị không cần tiễn xa nữa. Đợi khi bình định Cam Châu, Dương mỗ sẽ tìm cơ hội tuần Đôn Hoàng, đến lúc đó cũng sẽ mời chư vị đồng hành".
Dương Hạo ngồi trên lưng ngựa, tươi cười chắp quyền. Lúc này hắn tuy mang cung mang kiếm, lại mặc một thân thanh y, trên đầu đội chiếc mũ lông chuột, nhìn dáng vẻ thì không giống một đại tướng quân thống lĩnh đại quân đang muốn đạp bằng Cam Châu, lại giống như một thiếu niên cưỡi ngựa ra ngoài đi săn cáo.
"Ta cũng chúc đại nguyên soái lần này đến Cam Châu, kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công!".
Bát đại gia tộc, quan lại địa phương, sĩ thân danh lưu Sa Châu và các vị quan, tộc trưởng của các tộc trại người Hán, Hồi Hột, Thổ Phồn đã quy phục Dương Hạo lần lượt chắp quyền, chúc phúc cho hắn.
Phía sau Dương Hạo là đội quân đang ngày càng lớn mạnh của hắn. Trong đó có binh Hạ Châu, binh Lương Châu, binh Túc Châu, Quy Nghĩa quân và quân đoàn La Mã mới chiêu nạp cùng với quân Thổ Cốc, ngoài ra còn có lượng lớn sĩ lâm Sa Quả, cũng những nhân vật quan trọng đích hệ tộc trưởng các đại gia, bọn họ những người muốn cùng đi theo Dương Hạo đến Hạ Châu làm quan. Những người này còn có một thân phận khác chính là con tin, là do các đại gia tộc phái ra những người quan trọng làm con tin của Dương Hạo, là một hình thức thể hiện thái độ trung thành với hắn.
Những thủ lĩnh gia tộc, tù trưởng địa phương tuy địa sở ở Tây Vực, tính tình tục tằn, nhưng có thể là trưởng của cả một bộ thì tất nhiên tâm cơ trí tuệ phải hơn người, Dương Hạo cả chặng đường từ Lương Châu tây tiến thật sự đã làm được việc "thuận ta thì sống, chống ta thì chết".
Thế lực các địa phương ai chịu quy phục, ai chịu vì hắn mà chiến thì có thể đạt được lợi ích vượt xa người khác, Trương thị Sa Châu bây giờ quân trong quân chính lưỡng giới thật sự đã trở thành đại gia đệ nhất Sa Châu, chỉ thấp hơn Dương Hạo. Ngay cả Mộc Ân, người nắm giữ ba vạn tinh binh, đóng quân ở Dương Quan, Ngọc Môn quan, một tướng lĩnh thân tín nhất của Dương Hạo cũng chỉ có thể ngồi ngang hàng với Trương gia.
Lần này, với sự quyết đoán cực lớn, loại trừ tất cả những ý kiến khác xoay quanh chuyện viễn chinh. Nếu đã thể hiện rõ thực lực và tự tin về quân sự cường đại của hắn trước mặt bách tính chư châu Tây Bắc và chư quốc Tây Vực thì cũng phải làm loạn nguồn lương thực củi lửa Hà Tây. Nhưng cách hắn dùng lại là cách đường đường chính chính, một mũi tên trúng hai con chim, lấy thủ đoạn làm mạnh sĩ khí quân mình để bài trừ những nỗi lo tiềm ẩn khi tán binh đông phản.