Trương Vũ là con trai thứ tư của Trương Thừa Tiên, sau khi Dương Hạo vào làm chủ Qua Sa, phong Trương Vũ Trương Thiên Sư làm Thứ Sử Sa Châu, về phần Trương lão tiên sinh Trương Thừa Tiên, tuổi đã lớn như thế, tự nhiên sẽ không ra làm quan, nhưng vẫn cho vào trong danh sách tướng lĩnh, đảm đương lãnh tụ tinh thần của Quy Nghĩa Quân Sa Châu.
Được tới phòng chính, Dương Hạo nhìn thấy Cẩu Nhi cùng Trúc Vận đang di động dưới bụi hoa cây xanh, Trúc Vận vốn là luyện ngoại gia công phu, kể từ khi từ trong miệng Cẩu Nhi biết được Khôn Đạo Chú Đỉnh Công, nội ngoại kiêm tu, võ công tiến nhanh, nội khí trung hoà, thương thế khỏi cũng nhanh hơn so vơi thường nhân, bất quá ở trước mặt Dương Hạo, nàng cũng không dám lộ ra một tia đầu mối, giờ phút này luyện tập vẫn là ngoại gia công phu, chẳng qua là thương thế chưa khỏi hẳn, chỉ lựa chọn một động tác mềm nhẹ hoạt động thân thể.
Dương Hạo thấy hai người tỷ thí đến nhập thần, liền không cao giọng, đi thẳng chuyển hướng tới phòng chính. Còn chưa uống hêt một chén trà thơm, Trương Vũ liền vội vã chạy tới, Dương Hạo vội vàng đứng dậy đón chào, đem Trương Vũ tiếp vào an vị trong sảnh, Trương Vũ trà chưa dính miệng, đã liền chắp tay hỏi: "Không biết Thái Úy vội vàng triệu kiến, có chuyện quan trọng gì phân phó?"
Dương Hạo cười một tiếng nói: "Trương đại nhân, đây chỉ là nói chuyện kín, không cần câu lệ lễ tiết."
Hắn mời trà, rồi mới lên tiếng: "Trương đại nhân, hôm nay có sứ giả Vu Khuých, hướng Sa Châu ta xin chi viện, bọn họ vốn là muốn hướng Tào thị cầu viện, lại không biết hôm nay đã là bản Thái Úy thống ngự Sa Châu. Nghe bọn hắn nói đến tình hình Vu Khuých trước mắt, tình hình đó thật sự là đáng thương, nhưng mà bản Thái Úy cùng Vu Khuých Quốc chưa từng lui tới, hiểu biết về tình hình trước mắt của bọn họ cũng hết sức có hạn, cho nên đối với việc bọn họ khẩn cầu, cũng không đáp ứng ngay. Hôm nay mời Trương đại nhân tới, bản Thái Úy chính là muốn biết cặn kẽ tình hình Vu Khuých Quốc này, cùng với quan hệ cùng Sa Châu ta."
Trương Vũ nghe xong liền thoải mái nói: "Thì ra là như vậy, là vì chuyện sứ giả tới Sa Châu."
Hắn vê râu suy nghĩ một chút, rồi mới lên tiếng: "Nói đến Vu Khuých, diệt rồi lại lập, lập rồi lại diệt, lặp lại như thế đếm không hết, bất quá vì thế nên nước thủy chung bất diệt, cũng là một cái kỳ quái. Thời Đường Huyền Tông, hắn gả cháu gái tôn thất cho quốc vương Vu Khuých Quốc Úy Trì Thắng, từ đó Vu Khuých tự xưng là thần chúc Trung Nguyên(dòng dõi thần), sau đó các đời quốc vương viết thư cho hòang đế Trung Nguyên, đều tôn hoàng đế Trung Nguyên là cậu, tự xưng là cháu trai.