Trên con đường lớn ở giữa, một tướng lĩnh tuổi gần bốn mươi, mặc áo choàng màu lục dẫn mấy hỗ binh chậm rãi dừng bước, nhìn sang hai bên, viên tướng lĩnh này thân hình vừa phải, mặt mũi vuôn vắn, hai hàng lông mày rậm, ba chòm râu nhỏ, giữ gìn thân thể rất tốt, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân cũng có vẻ uy phong của võ tướng, đây là giám quân sứ Tào Ngọc Quảng Tào đại nhân do xu mật viện sứ Tào Bân pahsi tới trong quân Dương Hạo.
Chư phiên Tây Bắc so với các cánh quân khác thì luôn có quyền tự chủ khá lớn, phàm là việc điều động binh, triều đình cũng không thể sai phái giám quân, còn Dương Hạo thì khác với hai nhà Chiết, Dương, hắn từng làm quan ở trong triều, về sau được thả ra ngoài, tự thành một phái, ngoài mặt thì sự ước thúc của triều đình đối với hắn vẫn rất lớn, lần này Triệu quan gia đặc biệt phái tới một vị giám quân sứ, cũng không ngoài có ý nhắc nhở: Dương Hạo ngươi đừng bắt chước hai nhà Chiết, Dưỡng, ngươi nên hoàn toàn nằm dưới sự quản thúc của triều đình.
Có điều ý nghĩa tượng chưng của loại hành động này rõ ràng là lớn hơn tác dụng thực tế, từ lúc vị giám quân sứ này tới Ngân châu, Dương Hạo chỉ gặp gã có một lần, sau đó thì đột nhiên nằm trên giường không dậy nữa, Tạo Ngọc Quảng một mực khắc chế bản thân, gã cũng muốn xem xem, Dương Hạo đột nhiên mắc trọng bệnh có gan từ chối đùn đẩy, kháng chỉ bất tuân hay không.
Hiện giờ xem ra, Dương Hạo cho dù là không tình không nguyện nhưng vẫn không dám trở mặt với quan gia, binh mã chuẩn bị xuất trinh đã bày trận ở phía trước, đang đợi vị Hà Tây Lũng hữu binh mã đại nguyên soái hắn, cho dù điệu bộ của hắn hơi kiêu căng một chút, hắn hơi kéo dài một chút, nhưng Tào đại nhân cũng có thể nén được giận: chỉ cần hắn có thể xuất binh, mình cũng là hoàn thành sứ mạng rồi.
Giống như khi các lộ quân phiệt đầu thế kỷ hai mươi đại chiến, vừa thấy binh sĩ đội mũ bông vải che tai, miệng đầy râu ria, người ta liền hiểu đây là nhân mã phụ hệ, quân đội của Dương Hạo so sánh với mấy tướng tá cấm quân ở bên cạnh Tào đại nhân thì cũng rất đặc sắc. Bọn họ đại đa số mặc áo da dài rộng, dưới áo choàng là rất nhiều áo đơn, thân hình lộ ra vẻ mập mạp bất kham, áo da đều là tự mình chuẩn bị, có da dê, có da trâu, còn có cả da của các loại thú khâu lại với nhau, kiểu dáng cũng khác biệt, trông có chút hỗn loạn.