Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 439: Tứ phường loạn


Chương trước Chương tiếp

Triệu Quang Nghĩa đứng há hốc mồm nhìn phủ Lũng tây quận công.

Tuy rằng hắn đứng trước phủ Lũng tây quận công, song giờ phủ ấy đã trở thành đống hoang tàn.

Lý Dục sau khi hàng Tống, triều đình đã ban thưởng nhà cửa cho hắn, ngôi nhà này cũng đã có ba năm mươi tuổi, vườn tược có ba lối vào, toàn bộ đều được làm bằng gỗ. Dân cư xung quanh đều là những ngôi nhà cũ kỹ, song những ngôi nhà ấy lại không ngừng vươn cao, mở rộng hết sức không gian hiện có, cho nên nhà cửa cao thấp không đều nhau, mái hiên nhà này đan vào mái hiên nhà khác, một khi bị cháy thì rất dễ lây lan, thêm nữa nhà cửa đều là gỗ lâu năm, khô nên càng dễ bén lửa, hơn nữa đường đi lối lại nhỏ hẹp, vận chuyển nước vào cứu hỏa khó khăn, kết quả là…

Giờ trước mắt hắn là đống hoang tàn, không biết là nhà nào bị cháy trước, vì tất cả nhà cửa đều bị đốt trụi rồi, nhưng có điểm không thể giải thích nổi đó là giữa ban ngày ban mặt, nếu lửa có cháy thì sẽ gây chết người, nhưng lại không có một nhà nào ở trong nhà cả, nhà người khác cháy sẽ đến giúp đỡ, song mọi người lại chạy hết đi, kêu khóc om sòm, nhưng nhà Lý Lũng tây quận công lại không có một ai.

Mộ Dung Cầu Túy dẫn theo một tên đi lại, tay tên này cứ sờ vào sau quần, dáng đi vô cùng khó coi.

"Đại nhân, tên này là hàng xóm của Lũng tây quận công, nhà hắn gần nhà Lũng tây quận công nhất".

Triệu Quang Nghĩa lần này đích thân tới xem xét tình hình hỏa hoạn, không cần đến nghi thức hoàng đế, và cũng không mặc long bào, để tránh động tĩnh quá lớn, Mộ Dung Cầu Túy không dám gọi hắn là Quan Gia, để tránh làm lộ thân phận của hắn.

Triệu Quang Nghĩa nghe Mộ Dung Cầu Túy nói xong, quay người hỏi tên thư sinh đó: "Danh tính của ngươi là gì?"

Tên thư sinh đó vừa nghe trước mặt mình là một viên quan cầm đầu đám người này vội cúi đầu thi lễ: "Thảo dân Tiêu Thư Hữu bái kiến đại nhân".

Triệu Quang Nghĩa gật đầu hỏi: "Ngươi là hàng xóm của Lũng tây quận công, khi hỏa hoạn ngươi nghe thấy gì, nhìn thấy gì, Lý gia có ai chạy ra ngoài không?"

Tiêu Thư Hữu nghe xong nhếch miệng, hóa ra tên thư sinh này muốn đề tên bảng vàng, nên cả ngày hắn ngồi trong nhà đọc sách, vì ngồi nhiều đâm ra bị trĩ, giờ mời lang trung đến chữa trị, ai biết trong quần hắn có cái gì, tên lang trung ấy phải cắm vào một cái ngân châm thì nó mới vào, hỏa hoạn bùng phát, lửa bốc cuồn cuộn, tên lang trung đó sợ hãi bỏ người bệnh lại thoát mạng, Tiêu Thư Hữu chẳng còn cách nào, đành vội vàng xách quần chạy ra ngoài, bên ngoài mới cảm giác được mình yếu vô cùng, nhưng đi khắp nơi đều là người, hắn đường đường là một thư sinh đọc sách xấu hổ không dám đưa tay vào nhổ ra, giờ mấy cái ngân châm vẫn dính ở hậu môn của hắn.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...