Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 437: Khách từ phương xa


Chương trước Chương tiếp

Dương Hạo cùng Lý Nhất Đức trở lại soái phủ. Vừa xoay người xuống ngựa thì thấy trong đình viện đã có mấy chiếc xe đứng đó. Căn đình viện vốn khá rộng rãi, nhưng lúc này vì chứa mấy chiếc xe kia mà bắt đầu trở nên hơi chật chội. Đám hộ vệ đi theo đều đứng ở ngoài phủ, nhưng vẫn có rất nhiều hắc nô cao lớn to béo đứng xung quanh mấy chiếc xe ngựa. Nhìn bộ dáng hẳn đều là yêm nô ( người hầu bị hoạn), dưới cằm nhẵn thín không râu, mặc trang phục dị tộc, thái độ rất dè dặt, lúc nào cũng cúi đầu khom người.

"Những hắc nô này có lẽ là tôi tớ của đám khách dị tộc mắt xanh mũi lõ da trắng rồi. Thôi Đại Lang là hậu duệ Trung Nguyên thế gia, trong phủ có vài tên hắc nô, Côn Lôn nô cũng chẳng phải lạ, nhưng mà tuyệt đối không thế dùng tất cả người dị tộc làm tôi tớ được". Dương Hạo cầm roi ngựa cùng Lý Nhất Đức bước nhanh vào trong đình viện, vừa đi vừa quan sát mấy chiếc xe ngựa bên cạnh. Đúng lúc đó, màn che một chiếc xe đột nhiên vén lên, thấp thoáng có mấy nữ tử đang ngồi bên trong, xiêm y trắng như tuyết, bộ ngực căng đầy, eo thon hương kiêu đập thẳng vào mắt, trên mặt lại dùng khăn lụa che, chỉ để lộ ra một đôi mắt to tròn quyến rũ, cũng đang lơ đãng nhìn ra phía ngoài. Dương Hạo ngẩn người, vội vàng quay đầu đi, nữ quyến nhà người ta thì không nên nhìn nhiều ( Haiz, hắn cũng biết tam đại cấm kị "con thầy, vợ bạn, gái cơ quan" cơ đấy)

Cất bước đi vào đại sảnh, Thôi Đại Lang đang ôm tay quan sát bốn phía xung quanh, vừa thấy hắn liền vội bước tới, ôm quyền thi lễ nói: "Đại Lang tham kiến Dương thái úy. Hôm nay Đại Lang mạo muội làm phiền, mong thái úy đứng trách".

Thôi Đại Lang lén lút hợp tác với Dương Hạo, luận thế lực nắm giữ thực tế không hề dưới Dương Hạo, bất quá ở mặt ngoài hắn vẫn phải cung kính, không thể lộ ra bất cứ vẻ vô lễ nào.

Dương Hạo mới chiếm được Ngân châu, đang thực hiện chính sách khai hoang nạp dân, chiêu binh mãi mã, cần kíp một lượng lớn tiền bạc và công cụ sản xuất. Đang định kiếm vị Thôi Đại Lang thần thông quảng đại này mượn tiền thì đã thấy hắn tới. Dương Hạo vội vàng bước tới, nâng Thôi Đại Lang dậy, cười nói: "Đại Lang không cần khách khí như vậy. Ta và ngươi quen biết thân tín, từ trước đến giờ vãn là hảo hữu tri giao, còn phải quy củ rối rắm như vậy làm gì. Vị này là?"

Hắn vừa nói, ánh mắt đã liếc về phía vị thương nhân đang mỉm cười đứng bên cạnh. Người nọ đầu quấn khăn trắng, ở giữa khảm một viên ngọc xanh biếc, mặc một bộ đồ trắng, hai tay đút vào tay áo, râu quai nón mọc đầy mặt, đang mỉm cười nhìn Dương Hạo.

Dương Hạo vừa hỏi, Thôi Đại Lang vội nói: "À, vị này là hảo hữu Đại Thực quốc của ta, đến phương Đông kiếm chút lợi nhuận. Nghe đại danh thái úy liền muốn tới gặp mặt một lần. Thái úy hiện giờ có ảnh hưởng rất lớn ở Tây Vực. Mong rằng sau này sẽ quan tâm tới hắn nhiều hơn một chút".

Người Đại Thực quốc mắt xanh mũi lõ kia đan tay trước ngực, cười ồm ồm nói: "...(tên quá dài, để lại ba chữ cuối xưng hô thôi)...Tháp Lợi Bặc bái kiến thái úy đại nhân. Ta ở Tây Vực đã từng được nghe tới đại danh của thái úy đại nhân. Lại biết Thôi Đại Lang huynh đệ và đại nhân là chỗ quen biết, cho nên mới bảo hắn dẫn ta tới bái kiến đại nhân".
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...