Dương Đan Mặc cướp lời: "Mạt tướng trên đường đi gặp Lưu tướng quân đấy ạ".
Lưu Kế Nghiệp vốn định đi nằm nhưng đột nhiên phát giác ra thị vệ quanh mình thiếu mất một người. Ngay từ đầu thủ hạ của hắn đợi người này đi vệ sinh, cũng không chú ý lắm, nhưng đợi mãi không thấy quay trở lại, mới bắt đầu nảy sinh lòng nghi ngờ, đi tìm khắp thành cũng không thấy bóng dáng đâu, đành báo cáo lên Lưu Kế Nghiệp. Lưu Kế Nghiệp nghe xong liền vội vàng mặc áo giáp đi tìm, nhưng cũng không rõ nguyên do bên trong.
Lúc này, Dương Đan Mặc đang trên đường đi tìm hắn đến gặp Khánh Vương, tên đó cũng không biết Lưu Kế Nghiệp là người thông minh tuyệt đỉnh, không bao giờ nghĩ rằng ở ngoài thành có cao thủ được phái vào đây xuống tay với gã thị vệ, hắn e rằng tên thị vệ đó tận mắt thấy cuộc chiến trong thành quá khốc liệt nên đã tìm cách đào ngũ, hoặc là đã vi phạm quân luật nên không dám quay về, nếu như đúng là như vậy thì thật mất mặt.
Trước khi chân tướng sự việc được làm rõ, hắn cũng không muốn để cho Dương Đan Mặc biết, nên đành nói bừa rằng đã đi ngủ rồi nhưng không yên về việc coi thành nên dậy đi tuần xem sao, hắn cũng nói y như vậy với Gia Luật Thịnh.
Gia Luật Thịnh thân là chủ, hắn nhìn Lưu Kế Nghiệp thấy không có gì khả nghi, huống hồ những lời của Kế Nghiệp không hẳn là cao minh nên hắn bất động, ngáp một cái mà nói: "Lưu tướng quân vất vả rồi, bản vương có được một tướng quân như thế này trợ giúp ắt thật là phúc lớn của bản vương."
Lưu Kế Nghiệp đáp: "Khánh Vương khen quá lời rồi, không biết Đại Vương cho gọi mạt tướng đến đây là có gì dặn dò?"
Gia Luật Thịnh cười ha hả đáp: "Lưu tướng quân là khách khanh của bản vương, có gì mà phải dặn dò cơ chứ? Bản vương chỉ là có một chuyện muốn bàn bạc với tướng quân".
"Xin mời đại vương nói".
Gia Luật Thịnh nheo hai mắt lại, nói: "Mấy ngày nay, quân Lô Châu phía nam thành bị tổn hại rất nghiêm trọng, đã mất đi nhuệ khí, lực tấn công thành cũng giảm sút. Bản vương cho rằng, nếu như chúng ta cứ tiếp tục mạnh mẽ công kích thì quân Lô Châu ắt sẽ thảm bại. Lô Châu mà bại thì chỉ dựa vào sức của Gia Luật Tà Thuyên đang ở xa, một cây làm chẳng nên non, càng khó phát huy tác dụng, thành Ngân Châu có thể nhờ đó mà an toàn".
Lưu Kế Nghiệp động lòng hỏi: "Không biết đại vương có diệu kế gì?"