"Không liên quan đến ta, đại ca vừa thấy cô gái đó thì đã gọi cô ấy lên trên trả lời, sau đó tên thô bỉ kia thì chạy ra bảo vệ, rồi theo đại ca đi bên cạnh, ta cũng không biết nói đại ca đang làm trò quỷ gì nữa".
Đám người không hẹn mà cùng nhìn về phía Chiết Tử Du, tình cảm giữa cô và Dương Hạo có mà như không, tướng lĩnh trong quân được coi là tương đối nghiêm túc cũng đã có cảm giác gì đó rất lạ, lúc này đương nhiên là muốn xem xem phản ứng của cô ra sao, Chiết Tử Du bị họ nhìn một cách ngờ vực, không nhịn được song lại cố gắng hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh.
Dương Hạo dẫn một nam một nữ đi ra, rồi tự nhiên hỏi: "Cô là…Lục cô nương?"
Cô gái này là Lục Tương Vũ là người vợ bị Đinh Thừa Tông vứt bỏ, Đinh Thừa Tông bỏ vợ, Dương Hạo biết chứ, hắn nghĩ rằng, Lục Tương Vũ sớm đã về nhà mẹ đẻ, song không ngờ lại gặp cô ta ở nơi này, lạ thật, bèn lệnh cho cô ta lên trước trả lời, Lục Tương Vũ liếc thấy cố nhân, xấu hổ, chần chừ không chịu tiến lên, binh sĩ thuộc hạ của Dương Hạo thấy cô gái này dám không nghe lời Tiết soái, liền kéo cô ả lên, lúc ấy một đại hán khôi ngô bước ra bảo vệ, Dương Hạo lúc này mới phát hiện ra có gì đó khác thường, thế là hắn gọi họ qua một bên tiến hành vặn hỏi.
"Ta…ta…" Nghe hắn gọi Lục cô nương, Lục Tương Vũ giật nảy người, nước mắt lăn dài trên má, mũi cô phập phồng, cô khẽ ngẩng đầu dậy nói: "Nô gia…nô gia đã từng gặp Dương đại nguyên soái."
Từng là chủ tớ, nay cảnh ngộ khó lường, nghĩ lại mà cũng thấy thực sự kỳ diệu. Dương Hạo trầm mặc một lúc rồi cười gượng nói: "Quả nhiên là cô, sao cô lại ở đây?"
Lục Tương Vũ thấy hắn không có ý nhạo báng gì và cũng không có ý chê mình hèn mọn, lúc này mới khẽ thở phào trong bụng, và kể lại mọi chuyện cho hắn nghe.
Hóa ra ngày hôm đó Lục Tương Vũ bị Đinh Thừa Tông ném cho một tờ hưu thư và đuổi ra khỏi Đinh gia, rồi vì Đinh Lão Nhị nghĩ cách hãm hại lấy tài sản của Lục gia, hại tới mức Lục lão gia tức mà chết, lúc đó cô ả giật dây từ trong, cho nên Lục gia không nhận cô con gái này nữa, và đuổi ra khỏi nhà. Thời tiết vào đông lạnh buốt, Lục Tương Vũ lang thang trên đường, và nhảy xuống sông tự vẫn, song lại được Trịnh Thành Hòa Trịnh đại hộ cứu vớt.
Trịnh Thành Hòa Trịnh cứu mỹ nhân, thích thú cũng không vội đưa về nhà, trước tiên là mang cô đến khách **** ở Bá Châu, uống hai bát nước gừng cho ấm người, mời lang trung khám bệnh, và cuối cùng thì Lục Tương Vũ hấp hối đã được cứu sống trở lại. Lục Tương Vũ là một tiểu thư khuê các, dung mạo vốn xinh đẹp, tính tình không hề phàm tục, Trịnh Thành Hòa Trịnh càng nhìn càng thấy thích, hỏi rõ chân tướng vì sao cô tả lại nhảy xuống sông tự vẫn, và đổi danh tính của ả, tự đặt cho họ Phong tên Tử Diên, Trịnh Thành Hòa Trịnh chỉ nghe nói cô bị người ta ruồng bỏ, thì đã thấy thích, nào có bận tâm tới chuyện thật giả, bảo nha đầu qua chăm sóc nàng chu đáo, qua vài ngày đã chút quen thân, đã có ý muốn nàng làm thiếp.
Trịnh Thành Hòa Trịnh xét về tướng mạo thì xấu xí, thô bỉ với người khác, nhưng đối với Lục Tương Vũ thì lại hoàn toàn khác, nếu như tìm cái chết không thành, thì suy nghĩ tự sát cũng bị tan thành mây khói, nghĩ đi nghĩ lại, không còn cách nào, đành đồng ý.