Phủ Châu Chiết Ngự Huân, Lân Châu Dương Tông Huấn cũng đến cùng nhau. Hôm nay triệu tập tướng sĩ, vừa là lần đầu từ khi Dương Hạo nhận lệnh đến xây dựng phủ nha các quan lại đến tấn kiến, cũng là để thuận tiện trong việc nghênh đón hai vị chư hầu hùng bá hai phương ấy.
Vừa mới sáng sớm tinh mơ, nghe tiếng trống thăng đường, mọi người liền vội lần lượt đứng dậy, sau khi gặp chủ soái, không khí náo nhiệt mới dần dần yên tĩnh trở lại. Lâm Bằng Vũ vui mừng nói: "Lô Châu là vùng đất nổi dậy từ tứ chiến Tây Bắc, thương nhân các phương đến buôn bán đều được hoan nghênh chào đón, lại nhận được sự giúp đỡ của hai châu Lân phủ, các tầng lớp sĩ, nông, công, thương dần dần xuất hiện, chỉ trong hai năm đã có được cục diện như ngày hôm nay. Việc tiết độ sứ thăng chức...theo suy đoán, chắc chắn sẽ được ủng hộ. Xây dựng nha phủ, lấy song tinh song tiết để trở thành tiết độ sứ của triều đình, lại còn đảm nhiệm chức mật tông hộ giáo pháp quan. Trong chốc lát được lòng nhân dân Tây Bắc, thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đủ cả. Lão già cổ hủ này khi theo tiết soái đến nơi này, quả thực không nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay. Tiết soái sau này có dự định gì, nhân lúc bá quan văn võ đều có mặt ở đây, xin tiết soái cứ nói với mọi người".
Lão quan hôm nay có chút xúc động, lão cũng từng trải qua thời thanh niên, cũng có năm tháng chỉ tay định giang sơn, chí hướng bay bổng, chỉ là do sinh ra không gặp thời, không có được cơ hội như thế, cũng chẳng có được bản lĩnh như thế, chí lớn vì đó cũng dần dần bị mai một, tuy đã giữ một chức quan nhỏ nhưng cũng không còn tham vọng lớn như trước nữa. Thật sự không ngờ rằng đến tuổi xế chiều lại có cơ hội gặp được một vị minh chủ, gây dựng bá nghiệp một phương, cũng coi như ở nơi hẻo lánh Tây Bắc này, tuy không tránh khỏi việc thân phận nhỏ bé một chút nhưng nam tử hán, thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành, đây cũng là một phần giang sơn gấm vóc, ai lại không muốn trở thành khai quốc công thần, lưu danh thiên cổ chứ.