Quan quân lùi về trong tâm trạng thất vọng và nghi ngờ. Bọn họ lũ lượt đi gặp Phạm Tư Kì, Lâm Bằng Vũ, Mộc Ân để tìm hiểu xem Dương Hạo đang nghĩ gì và cùng nhau thương lượng kế sách. Đại giáo đường bỗng trở nên vắng lặng.
Dương Hạo nhìn xuống, chau mày. Có một người mà hắn vẫn chưa nhìn thấy, người này ở Lô Châu có quyền lực rất lớn, tuyệt nhiên không phải là người vô danh, tại sao lại không ra mặt?. Hơn nữa Dù là Mộc Ân hay là nghĩa phụ, trong những lúc nói chuyện kín với nhau cũng không hề nhắc đến. Rốt cuộc là có chuyện gì đây?
Đinh Thừa Tông!
Suy nghĩ của Đinh thiếu gia, hắn là người rõ nhất. Hắn cũng biết, cả đất Lô Châu này không có ai có thể giúp hắn gây dựng cơ nghiệp tốt bằng Đinh Thừa Tông. Mọi ân oán giờ đã là mây khói. Huynh muội Đinh Thừa Tông đã bí mật giúp hắn rất nhiều việc. Chỉ mong xóa bỏ mọi thù hằn trước kia, vậy tại sao lại không muốn gặp mặt hắn?
Dương Hạo suy nghĩ rất nhiều lần nhưng vẫn không hiểu tại sao lại như vậy, hắn lắc đầu không hiểu: "Ngài đã bình tĩnh như vậy, thì ta sẽ không quan tâm nữa, nhưng ta không tin, giờ ta đã trở về Lô châu, ngài tránh không gặp mặt ta mà có thể giải tỏa được mọi nghi hoặc, và tiếp tục làm quân sư bí mật của ta.
Hắn phất áo toan đứng dậy, ngước nhìn đại sảnh, đột nhiên nhìn thấy hai con người đứng im lặng bất động, hóa ra là vợ chồng Kha Trấn Ác.
Dương Hạo cau mày, ngạc nhiên hỏi: " Hiền Thù Lệ còn có việc gì nữa ư?"
Vợ chồng Kha Trân Ác nhìn nhau băn khoăn, Kha Trấn Ác quỳ xuống, Dương Hạo không hiểu gì nói: "Kha Đại nhân, như vậy là sao?"
Hắn lấy làm ngạc nhiên, hai bàn tay bám chặt vào thư án.
Kha trấn Ác chắp tay nói: "Kha mỗ…….xin thái úy tha tội"
Dương Hạo ngồi xuống, mỉm cười đáp: "Kha huynh nói gì vậy, Kha phu nhân với phu nhân Diễm Diễm của ta là bạn khuê môn. Kha huynh lại là người thân cận của ta, chúng ta đã đồng cam cộng khổ, nghĩa nặng tình thâm. Hơn nữa đã vì ta mà làm bao chuyện, công của huynh quả là rất lớn. Bản quan khi không có ở đây, Hiền Thù Lệ, Mộc Bổn và Mộc Ân đã giúp ta rèn luyện binh sĩ, giúp nhân dân Lô Châu tránh được loạn lạc của bốn phương, có thể nói là công lao quá lớn. Những gì mà ta làm cho nhân dân Lô Châu còn kém quá nhiều so với Hiền Thù Lệ, Hiền Thù Lệ công lớn hơn cả lỗi, hà tất có lỗi gì?"