Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 406: Tiên hạ thủ vi cường


Chương trước Chương tiếp

Tiếng sáo văng vẳng, tràn ngập vị đạo thê lương, có chút không phù hợp với tràng diện vui vẻ này, Tiêu tri phủ nhíu mày, cảm thấy có chút không thỏa đáng nhưng thấy Dương Hạo hai mắt khép hờ, vẻ mặt thản nhiên, tựa hồ như nghe rất nhập thần, cho nên cũng không tiện ngăn lại. Hắn vẫy tay gọi một gia phó tới, đang muốn phân phó chuẩn bị thưởng tiền thì tiến sáo đột nhiên cao vút lên, giống như là phá âm.

Tiêu tri phủ ngẩng đầu lên thì thấy Dương Hạo đang nâng chén rượu, phần cổ lộ ra ngoài, tay trái của hắn cầm một quả táo che trước cổ, bên trên lộ ra hai cái lỗ giống như đôi mắt.

Quả táo bộp một tiếng, một chiếc cương châm rơi xuống bàn, lúc này đôi mắt mờ đục của của nữ tử mù mỏng manh đáng thương đó khôi phục lại vẻ sáng trong, ả ta mặt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Dương Hạo, xích bát đã bị ả ném xuống đất.

Trong sáo chỉ giấu một mũi độc châm, một khi bắn ra rồi thì trở thành phế vật.

Chỉ thấy nữ tử mù đột nhiên biến thành một con nhện tám chân, hai tay liên tiếp vung vẩy, từ bên hông, cổ áo, tay áo phi ra rất nhiều ám khí, cơ hồ như là đồng thời, Dương Hạo đá bay cái bàn ở trước mặt, rầm một tiếng, cái bàn rơi xuống đất, bảy tám mũi ám khí toàn bộ cắm hết lên bàn.

Những ám khí này đều là phi tiêu có hình dáng giống như bông tuyết, ở Đông Doanh được gọi là thủ lý kiếm (kiếm trong tay), dưới ánh dương, những mũi phi tiêu đều lộ ra màu xanh sậm, rõ ràng là có bôi độc dược.

Trên người nhẫn giả không thể mang theo quá nhiều ám khí, bởi vì có thứ sắc bén, có thứ bôi kịch độc, giấu rất không tiện, hơn nữa mang nhiều vũ khí quá sẽ ảnh hưởng tới thể trọng, mà cái nhẫn giả yêu cầu chính là phải nhẹ như chim yến. Bảy tám mũi ám khí bắn ra mà không đạt được kết quả, nữ tử mù đó trên người cũng không còn ám khí, ả quát lớn một tiếng, không ngờ lại là thanh âm của nam nhân, chỉ thấy ả xoay tròn rút một cái, từ trong gậy trúc kéo ra một thanh kiếm dài nhỏ sắc bén rồi đâm về phía Dương Hạo, thì ra gậy của người mùlại là một thanh nhẫn trượng.

Lúc này bàn đã lật rồi, chư vị đại nhân há miệng trợn mắt ngồi đó, trên áo bào đầy là dầu mỡ, có người trong tay vẫn còn cầm đũa. Dương Hạo một tay cầm khay nhỏ, một tay cầm chén rượu, vẫn ung dung ngồi ở đó, mắt thấy thanh kiếm hẹp dài như lưỡi rắn đâm tới, ngon táy Dương Hạo buông lỏng, chén rượu trong tay rơi xuống, nát vụn.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...