Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 377: Nghi ngờ lớp lớp


Chương trước Chương tiếp

Diệp đại thiếu nghe thấy câu hỏi chế giễu của Dương Hạo, tức giận nói: "Ai mà mắt kém như vậy, ngay cả trống mái cũng không phân biệt được?"

Dương Hạo tắt cười, nói: "Là ngươi nói vậy thì ta mới hỏi vậy, ta còn cho rằng tên cường nhân nào đó dục hỏa công tâm, cũng đành làm tạm."

Diệp đại thiếu tức dận trợn mắt lên lườm hắn, đưa tay ra múa loạn, hậm hực nói: "Nói ra thì đúng là xui thật, ta vốn là tới Biện Lương gặp ngài..."

Dương Hạo chen vào, nói: "Ngươi không biết ta theo quan gia tây tuần à?"

Diệp đại thiếu nói: "Quan gia tây tuần thì ta biết, ta còn biết Tấn vương, ba tể tướng, xu mật sứ, tam ti cũng đều đi theo, nhưng không nghe thấy tên của ngài."

Dương Hạo nói: "So với bọn họ, chức quan của ta quả thực là nhỏ hơn một chút. Được rồi, ngươi nói đi, tới Biện Lương tìm ta, sao lại thành bộ dạng như thế này?"

Diệp đại thiếu nghe thấy vậy liền cười khổ, nói: "Vốn là đang êm đẹp, tới Khai Phong ta liền đi tìm ngài, đang đi trên đường thì thì nhìn thấy quan binh đầy đường, không nói câu nào lao ngay về phía ta, ta còn cho rằng là bị lộ thân phận rồi, bị ty cấp hoàng thành theo dõi, dọa cho ta phải nhảy xuống xe co giò chay trốn. Đại nhân ngài cũng hiểu mà, cái mà ta dùng là xe nhà, nếu như bọn họ tìm thấy ta, chứng thực được thân phận của ta, vậy thì Diệp gia của ta sẽ tan tành mất."

Dương Hạo khẩn trương hỏi: "Bọn họ sao lại theo dõi ngươi, không bị bọn họ xác nhận được thân phận thực của ngươi chứ?"

Diệp đai thiếu vỗ đùi, nói: "Cực kỳ không may, khi ta chạy rồi mới hiểu ra người bọn họ muốn bắt không phải là ta, mà là tất cả những người ăn mặc kiểu thư sinh như ta. Lén lút nghe ngóng mới hiểu rằng có một vị đại nhân vừa bị đâm, hung thủ chính là một người ăn mặc kiểu thư sinh giống ta, những quan binh đó nhất thời không phân biệt được, chỉ đành bắt tất cả, để người đã từng thấy hung thủ tiến hành xác nhận, cả đông kinh thành đều đại loạn, các học sinh phu tử của thái học viện đều chạy tới chỗ Ngụy vương kháng nghị.

Dương Hạo hiếu kỳ hỏi: "Là vị đại tướng quân nào bị đâm?"

Diệp đại thiếu nói: "Chính là Tào Hàn Tào đại tướng quân vừa lập đại công trong trận chiến diệt Đường. Tào đại tướng quân áp tải năm trăm bức tượng La Hán sắt, vừa tới bến tàu Biện Lương thì có một vị sĩ tử giơ cao một bức tranh cuộn, nói là chúc mừng Tào đại tướng quân khai cương thác thổ, chiến công hiển hách, vẽ một bức Hoàng sa bách chiến hoàng kim giáp tặng cho Tào đại tướng quân, vì hắn lập được đại công.

Tào đại tướng quân rất là vui mừng, còn bảo thư sinh đó bước lên tặng tranh, tên thư sinh đó dưới ánh mắt của mọi người, vào lúc đưa tranh tới trước mặt Tào tướng quân liền rút một thanh đoản nhận từ trong quận tranh ra, đâm thẳng vào cổ trái của Tào tướng quân, rồi lập tức giống như một con chim to, xuyên tường vượt vách, chạy mất tăm. Đáng tiếc bên cạnh Tào đại tướng quân tùy tùng như mây, lại có một thân võ công cao, vậy mà vẫn phải chết một cách oan uổng..."

Dương Hạo giật mình nói: "Tào Hàn bị người ta ám sát ư?"

Diệp đại thiếu nói: "Đúng vậy, người khắp phố đều đồn đại, có người nói, vị thư sinh có một thân khinh công cao tuyệt đó ngày đi ngàn dặm, chính là kiếm hiệp của nhà Đường, dùng kế hành thích là thủ đoạn Kinh Kha hành thích Tần vương, nói chung là đồn đại rào rào. Người đó cũng chạy rồi, nhưng những người ăn mặc kiểu thư sinh như bọn ta thì xui xẻo. Người khác không sợ bị bắt, ta thì trong lòng có quỷ, trốn đông trốn tây, nhân đêm tối chạy vào phủ của ngài. Lúc này mới biết ngài đã theo hoàng thượng tới Lạc Dương rồi. Thế là ta liền vội vàng chạy tới đây, trên đường, họa ảnh đồ hình, tới chỗ nào cũng thấy đang truy nã thư sinh đó, ta mà mặc như thư sinh một bước cũng khó đi, thế là liền cơ linh, đổi sang nữ trang..."

"Được rồi, được rồi. Ta biết ngươi khổ sở rồi. Ha ha, có điều nói đi cũng phải nói lại, đi chuyến này, ngươi đừng chỉ dựa vào hộ vệ, bản thân ít nhiều gì cũng nên luyện chút công phu, sau này rảnh rỗi thì tìm một vị sư phụ học công phu đi..."
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...