Kế hoạch của hắn vốn là giả chết thoát thân, chạy đến Thiếu Hoa sơn ôm ấp kiều thê, thụ hưởng cuộc sống an nhàn, không ngờ giờ lại trở về Biện Lương. Tất cả mọi chuyện ở Biện Lương hắn đã sắp xếp thỏa đáng, duy nhất có Diệu Diệu vẫn chưa yên tâm, cũng dùng cách nạp vợ bé trên danh nghĩa để giao tài sản của hắn cho nàng.
Giờ… mình lại về, giờ thì Diệu Diệu phải làm sao đây?
Mặt Dương Hạo trở nên ngốc nghếch, hắn cảm thấy mình giống như một tên ngốc, dời hòn đá lớn đi thì lại bị nó rơi ngay vào chân. Nhưng hòn đá ấy lại là một tiểu mỹ nữ xinh xắn thông minh, rơi vào chân cũng không đau…
"Hic… Diệu Diệu không biết ta giả chết đó chứ? Hic… ôi, tiểu mỹ nữ…" Dương Hạo dậm chân, bỗng cảm thấy chân đông cứng lại tê tê…
Dương Hạo đến Kim Lăng mới biết, mình không cẩn thận đã được thăng quan. Nhưng chức quan được thăng cũng không lớn, chỉ là làm thuê cho người ta, chức quan to cũng có to bằng Triệu Phổ hay không? Dương Hạo giờ đã quyết định sự nghiệp của mình, phong thưởng của Triệu Khuông Dận hắn không để ý tới nữa.
Cảm tạ hoàng ân, rời kim điện, vừa ra khỏi ngọ môn, Dương Hạo gặp ngay Tao Trư Nhi và Tụ Nhi đang ngồi trên xe ngựa bên ngoài cung.
"Trư Nhi"
Dương Hạo chạy ra đón, Tao Trư Nhi lập tức gọi với: "Tên xui xẻo ngươi lại về đó à? Diễm Diễm bọn họ đâu?"
Dương Hạo thở dài: "Một lời khó nói hết, sau này chúng ta nói sau. Hic, Diệu Diệu giờ sao rồi?"
"Diệu Diệu cô ấy…" Trư Nhi nói không nên lời lắp ba lắp bắp, quay đầu nhìn Tụ Nhi.
Dương Hạo nghi ngờ: "Diệu Diệu làm sao?"
Tụ Nhi mặt méo xệch nói: "Đại nhân, từ khi biết đại nhân thân tử Giang Nam, Diệu Diệu cô nương đau buồn vô cùng, còn để tang cho đại nhân, rồi tự nhốt mình trong phòng tuyệt thực đi theo đại nhân."