Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 258: Hoài Thủy Dạ Thoại


Chương trước Chương tiếp

Trò Chuyện Đêm Hoài Thủy

Cao Ngạn từ đằng xa chạy vụt đến, tới bên bức hoành phi vỡ nát nơi cửa vào hoang thôn, thét lớn: "Đến nơi rồi! Trò quan binh bắt giặc đã kết thúc."

Tiểu Bạch Nhạn lướt đến bên cạnh gã, mĩ nữ này cũng thật kỳ quái, vừa mới luôn mồm đòi dạy dỗ Cao Ngạn một trận mà hiện tại lại như không có chuyện gì xảy ra, thân mật vai kề vai đứng cạnh gã, đưa mắt dò xét hoang thôn tĩnh lặng như quỷ vực, hơn ba chục gian nhà chỉ có hai ba gian là tạm còn hoàn chỉnh, có thể cung cấp được chỗ trú thân qua một đêm.

Cao Ngạn chỉ vào lâu môn đổ nát nói: "Làng mà có lâu môn tất nhiên phải quy mô! Thôn này gọi là Cao gia thôn. Ta không phải là bịa đặt không có căn cứ đâu nhé, nàng nhìn điểm còn sót lại này xem, chính là điểm ở đỉnh đầu của chữ Cao. Ha ha!"

Doãn Thanh Nhã dẩu chiếc miệng nhỏ có chút vẻ trẻ con lên, bĩu môi khinh thị: "Nhố nhăng!"

Cao Ngạn nói: "Thế nào cũng được! Trời sắp tối đen rồi nương tử à! Chúng ta tối nay ở nơi này cùng nhau qua… Hì! Không phải là cùng nhau qua đêm, là ngủ nhờ một đêm thì thế nào?"

Doãn Thanh Nhã "hi hi" cười đáp: "Ngươi rõ ràng cố ý."

Cao Ngạn thấy nàng chỉ xét nét so đo "cùng trải qua một đêm xuân" hay "ngủ nhờ một đêm", mà không phản đối việc gã gọi nàng là nương tử, trong lòng vô cùng vui sướng. Cười hi hi nói: "Đã nói là thế nào cũng được mà! Phía trước chỗ này không thấy có thành, phía sau lại không gần trấn, chỉ mong có được một mái nhà che đầu thì nay đã có rồi. Thế nào, nương tử chịu khó được không? Tương lai ta kiếm được tiền sẽ mua một căn nhà lớn cho nàng, sau đó chúng ta sẽ phân công hợp tác, phần nàng thì chỉ cần phụ trách sinh hài tử."

Doãn Thanh Nhã muốn làm vẻ mặt nghiêm nghị không cười, song lại tức thì không nhịn được rung rung cười khúc khích như nhành hoa rung rinh trước gió, vừa hổn hển thở vừa giận dữ nói: "Cái tên tiểu tử giảo quyệt chết tiệt nhà ngươi! Còn tiếp tục nói thêm một câu "nương tử này nương tử kia" nữa thì ta sẽ đem rút cái lưỡi của ngươi ra. Ai sinh hài tử cho ngươi!"

Cao Ngạn mở cờ trong bụng, nói: "Vi phu sao dám không nghe theo?"

Doãn Thanh Nhã làm ra vẻ muốn đánh gã, dọa Cao Ngạn phải nhảy lui ra xa.

Tiểu mĩ nhân này hằm hằm lườm gã một cái, sau lại như nghĩ tới điều gì đó, dòm vào trong thôn dò xét, hạ thấp giọng hỏi: "Có phải là có rất nhiều người đã chết ở đây không?"

Cao Ngạn quay lại bên cạnh nàng, hỏi: "Nàng đã từng giết người hay chưa vậy?"

Doãn Thanh Nhã lắc đầu nói: "Ngươi hãy còn chưa chết thì ta có thể tính là chưa từng giết người!"

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...