Cuối Cùng Êm Đẹp
*Chiếc "Ẩn Long" phía sau bất lực quay đầu, khoái đĩnh của bọn Yến Phi chở theo chiến lợi phẩm mỹ lệ thuận dòng lướt nhanh đến chỗ chiếc cự hạm sáng rỡ của Tư Mã Đạo Tử đang đậu.
Bọn Yến Phi bốn người do dụng lực quá độ đến mức đau nhức tê liệt cả hai tay. Sau một lúc thư giãn, tay họ trở lại sinh hoạt bình thường. Riêng Tư mã Nguyên Hiển do công lực kém nhất nên cả hai tay vẫn còn run bần bật, không sao kiềm chế được.
Tư Mã Nguyên Hiển lên tiếng: "Ta đứng lên được chưa? Sau đó các ngươi cứ tùy tiện sai người lấy đao lấy kiếm mà kề ngang cổ ta, vậy mới giống dáng vẻ của tù nhân chứ." Lúc nói vẫn không ngừng thở gấp.
Đồ Phụng Tam và Lưu Dụ lấy miếng che đầu màu đen từ trong bọc ra che kín mặt, họ Đồ cười nói: "Công tử nên ngồi đó thì tiện hơn, chỉ cần giả vờ như bị khống chế huyệt đạo, ai lại có thể hoài nghi ngươi không phải là tù binh?"
Tư Mã Nguyên Hiển gật đầu đáp: "Đúng! Nếu đổi lại là ta thì sẽ tuyệt đối không tin đâu. Ha ha! Đêm nay có nhiều điều kỳ diệu không thể tả được. Ta theo ba vị đã học được rất nhiều điều mà trước đây không hề biết đến."
Lại thở dài nói: "Trước đây khi cha rầy la, ta luôn coi như gió thổi qua tai, bây giờ mới biết từng câu từng chữ của ông đều là lời vàng ngọc."
Lưu Dụ suy tưởng về kinh lịch trải qua đêm nay, điều đó dường như đã có ảnh hưởng, biến Tư Mã Nguyên Hiển thành một kẻ chín chắn, hắn là người có lý trí và can đảm, tương lai chắc chắn sẽ trở thành kình địch của mình. Nhưng gã lại suy nghĩ không có khả năng như thế, làm thế nào mà có người có thể cải biến chỉ trong một đêm?
Lưu Dụ quan sát Nam ngạn, bình tĩnh: "Từ Đạo Phúc chắc không đến."
Đồ Phụng Tam nuối tiếc: "Chính là Hác Trường Hanh đã cứu y."
Tuy Tư Mã Nguyên Hiển còn lâu mới bắt kịp ba người trong việc tinh tường đường lối giang hồ nhưng cũng đoán ra đằng sau câu nói này của Đồ Phụng Tam còn có hàm ý. Địa điểm giao dịch trao đổi người tuy là ở bến Hoành Phong, nhưng Từ Đạo Phúc tinh minh lợi hại như thế, nhất định đã phái thám tử đến giám thị động tĩnh của thượng và hạ du, trông thấy mình và Yến phi cùng những người khác hợp tác rõ ràng như vậy, nếu y không nghi ngờ thì đúng là tên ngốc.
Nói không chừng Từ Đạo Phúc hiện tại đã chạy ngược lại Nam phương, lẩn tránh cuộc truy sát của Kiến Khang quân. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn
Yến Phi từ tốn nói: "Cổ Thiên Thu còn chưa đến!"