"Dừng xe!"
Lưu Dụ cho cỗ xe ngựa chạy lên một ngọn đồi nhỏ rồi mới dừng lại.
Yến Phi quét mắt nhìn quanh, xem chừng không có tung tích địch nhân mới từ nóc xe nhảy xuống và nói: "Lưu huynh quan sát giùm ta!"
Lưu Dụ lộn mình nhảy lên nóc xe, trong lòng nảy sinh cảm giác thân thiết quen thuộc làm hắn nhớ lại tình cảnh ngày nào hai người từng chung vai chiến đấu. Có tiếng mở cửa từ bên dưới vọng lại, tiếp tới lại nghe Yên Phi kinh hãi kêu "Ủa!"
Lưu Dụ thấy xung quanh không có địch nhân nên nhảy xuống.
Yến Phi lúc này đã vào trong thùng xe và đang nhìn quanh bên trong. Trong xe trống rỗng không một bóng người chỉ có mỗi Yến Phi đang ngơ ngẩn nhìn vách thùng xe.
Lưu Dụ cho tới lúc này vẫn chưa biết trong xe là ai nên hỏi: "Có chuyện gì?"
Yến Phi lui ra khỏi cửa xe rồi đáp: "Nàng đi rồi! Còn ghi lại trên thành xe cảm ơn bọn ta. Nàng chắc có bản lĩnh giải huyệt độc đáo, lựa lúc bọn ta không chú ý, thoát đi từ cửa sổ."
Lưu Dụ hỏi: "Nàng là ai?"
Yến Phi bước tới đầu xe thả bốn thớt ngựa đang thở phì ra từng đợt khói trắng đáp: "Là con gái của An Thế Thanh, An Ngọc Tình."
Lưu Dụ vừa giúp một tay tháo ngựa, vừa lắng nghe Yến Phi giải thích sự tình, khi giải thích xong thì bốn thớt ngựa cũng được tự do yên ổn ăn cỏ. Hai người ngồi trên đỉnh đồi phía sau cỗ xe để nghỉ ngơi lấy sức.
Lưu Dụ nói: "Giả như biết được thân phận của người gọi là thái tử đó thì bọn ta có thể biết ai là nội gián."
Yến Phi hỏi: "Làm sao ngươi lại tới đây thật đúng lúc như thế?"
Lưu Dụ đáp: "Ta theo dõi nhóm người của thái tử đó mới tới đây. Định bước ra ngoài tập để xem có phát hiện được bóng dáng của địch nhân hay không, vừa ra khỏi tập là thấy bọn chúng bỏ dịch đạo vào rừng, ta mới sinh nghi theo sau nhưng cũng suýt mất dấu của chúng."
Yến Phi hỏi: "Tình huống Biên Hoang tập ra sao?"
Lưu Dụ đem tình huống ra ngắn gọn kể lại, từ lúc Phụng Thiện bị giết cho tới sáng nay đã cử hành hội nghị lâm thời tại Trung Nghĩa đường, sau đó mới tổng kết: "Địch nhân đã biết rõ mọi điều phát sinh trong hội nghị như lòng bàn tay, điều này khẳng định nội gian có mặt lúc đó, người này phải là người Hồ nên không thể không khuất phục trước đại nghĩa dân tộc của gã thái tử."