Lúc này Kim Điền Lạc càng thêm thân cận với Vương Tử Quân, vì vậy lúc này vừa gặp mặt đã không khách sáo mà nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề.
Vương Tử Quân cầm lấy một điếu thuốc châm lửa rồi cười ha hả nói:
- Thư ký trưởng Kim, nah nói như vậy là không được, tôi cảm thấy không nên động can qua như vậy.
- Tình huống lúc này khá trùng hợp, tôi có một người đồng hương cùng làm công tác lắp đặt thiết bị với người ta ở thành phố Ma Đô, bây giờ muốn về thành phố La Nam để phát triển kinh doanh. Anh ấy nghe nói ngài muốn sửa nhà, vậy là đến tìm tôi, nói là chỉ lấy giá thành phẩm, coi như dùng ngài làm quảng cáo cho anh ấy. Thế nào, ngài có thể suy xét sự việc này được không? Đúng rồi, tôi đã quên nói với ngài, anh ấy chuyên về tu sửa đơn giản.
Kim Điền Lạc nói đến đây thì cười nói:
- Đáng lý ra anh ấy cảm thấy với căn nhà hiện tại của bí thư thì không cần lấy xu nào, nhưng tôi thấy bí thư chắc chắn sẽ không chiếm tiện nghi như vậy.
Vương Tử Quân biết rất rõ cái gì là giá thành phẩm trong lời nói của Kim Điền Lạc, nếu như người ta gãi ngứa cho lãnh đạo, dù mất bao nhiêu chi phí và sức lực cũng không là vấn đề. Ví dụ như hiện tại, có bao nhiêu người tình nguyện ngã sang người Vương Tử Quân? Vương Tử Quân hiểu tâm tư của bọn họ, hắn có thể xin miễn, thế nhưng Kim Điền Lạc mở miệng thì lại khác.