Bí Thư Trùng Sinh

Chương 544: Chương 544: Giang Sơn Và Mỹ Nhân Đều Muốn Cả


Chương trước Chương tiếp

- Tôi là người bất chính hay không, chẳng lẽ chị còn không biết sao?

Vương Tử Quân cười ha hả, sau đó khẽ dựa người ra phía sau.

- Bại hoại.

Trương Lộ Giai nhìn Vương Tử Quân nói ra những lời không thèm quan tâm thì trừng mắt nhìn, sau đó gắt giọng nói. Nhưng lúc này chút lo lắng trong lòng nàng đã tan biến sạch sẽ.

Mặt trời đã ngã về tây, bóng tối phủ xuống có vẻ an nhàn, ngay cả chim chóc cũng giống như sợ quấy nhiễu chủ nhân của khu vực này. Khi Trương Lộ Giai đưa giấy thông hành ra, chiếc xe lặng lẽ chạy đến biệt thự Trương lão gia tử.

Trương Lộ Giai đẩy cánh cửa quen thuộc, dưới một gốc cây đại thụ với tán lá chiếm một phần ba khoảng vườn, Trương lão gia tử đang ngồi uống trà, bên cạnh là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Vương Tử Quân cũng thấy rõ uống trà và nuôi mèo chính là cực kỳ quan trọng với người đã về hưu, một là viết chữ, hai là mèo, nếu như không có trà thì thiếu đi chút tình cảm ôm ấp nhân sinh, nếu như thiếu mèo cũng xem như mất đi một chút tinh thần.

Trương lão gia tử thấy Trương Lộ Giai đi đến thì trên mặt lộ ra vẻ trìu mến, nhưng khi thấy Vương Tử Quân đi theo phía sau thì mặt già chợt đen sạm lại.

- Ông nội.

Trương Lộ Giai là cô bé lớn lên từ nhỏ bên cạnh ông, nàng thấy rõ vẻ mặt biến đổi của ông nội, nàng xem như hiểu rõ ông đã biết những gì phát sinh giữa hai người.

Trương lão gia tử cũng không nhìn Trương Lộ Giai, lão ném ánh mắt uy nghiêm lạnh lùng về phía Vương Tử Quân, đây là loại ánh mắt được rèn luyện ngoài sa trường, không đúng, nếu nói đó là ánh mắt, không bằng nói đó là một loại khí thế.

Vương Tử Quân trầm mặc không lên tiếng, khoảng sân nhỏ giống như trở nên chật hẹp, bầu không khí có chút căng cứng. Đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển, thầm nghĩ đáng chết sẽ phải chết, không thể nào sống mãi được, dù sao sự việc cũng đã xảy ra, lảng tránh không phải là biện pháp gì hay, thế là hắn dứt khoát ngẩng đầu lên đối mặt với ánh mắt của Trương lão gia tử.

Trương Lộ Giai từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Trương lão gia tử, cho đến bây giờ cũng chưa từng thấy ông nội có biểu hiện như vậy. Nàng thấy rõ khí thế của ông, thế là sinh ra cảm giác sợ hãi theo bản năng, khi đó nàng lại càng cảm thấy lo lắng cho Vương Tử Quân.

Trương lão gia tử nhìn chằm chằm vào Vương Tử Quân nhưng lại không nói ra được nửa câu nửa chữ nào. Lão nhìn chằm chằm vào Vương Tử Quân một lúc, Vương Tử Quân cũng nhìn vào lão một lúc, cuối cùng lão mới mở miệng nói:

- Cậu nói xem, một ông lão như tôi có lỗi gì với cậu?

Vương Tử Quân nhìn gương mặt phát lạnh của Trương lão gia tử, hắn dùng giọng không chút do dự nói:

- Ông đối với cháu như đối với cháu ruột.

Trương lão gia tử nghe xong lời nói của Vương Tử Quân thì dùng giọng phẫn nộ chất vấn:

- Ông nội, là cháu tự nguyện, cũng không thể trách cậu ấy.

Trương lão gia tử dùng ánh mắt như mũi dùi nhìn chằm chằm vào cháu gái bảo bối của mình, sau đó dùng giọng trầm thấp và khẳng định nói:

- Nói như vậy thì chuyện này rõ ràng là không có lửa sao có khói? Thật sự tất cả vì cháu sao?

Trương lão gia tử nói xong thì nhắm mắt lại.

- Không, ông nội, không trách Lộ Giai, giữa cháu và chị ấy có lẽ không có đạo đức, nhưng lại có tình cảm thật sự.

Vương Tử Quân tuy không nói quá lớn nhưng lại tràn đầy kiên định.

- Ôi, cậu và Lộ Giai có tình cảm chân thật, vậy cậu có thể ly hôn với Tiểu Bắc để cưới nha đầu này không?

Trương lão gia tử cũng không buông tha mà lên tiếng truy đuổi.

Sự việc đến nước này thì Vương Tử Quân cũng không đơn giản bỏ qua, hắn dùng giọng thực chất nói:

- Ông, cháu không thể, không thể ly hôn với Tiểu Bắc, cũng không thể không có Lộ Giai.

- Cậu muốn giẫm chân hai thuyền sao? Tiểu tử?

Vẻ mặt Trương lão gia tử thật sự không nhận ra vui buồn, nhưng càng là như vậy thì Trương Lộ Giai càng thêm lo lắng.

- Ông, ông đừng bắt buộc cậu ấy như vậy, là cháu tự nguyện...

Vương Tử Quân có biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, hắn cũng cực kỳ trấn định, ngôn từ cực kỳ chính xác:

- Ông Trương, cháu giẫm chân hai thuyền, nhưng cháu đảm bảo với ông, cháu nhất định sẽ cho Lộ Giai hạnh phúc.

- Cậu có thể đảm bảo sao?

- Cháu đảm bảo.

Ánh mắt nổi giận đùng đùng của Trương lão gia tử đã có chút ôn hòa, lão giống như hiểu rõ tất cả, thế là vỗ vỗ xuống chiếc ghế bên cạnh nói:
...


Loading...