Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 406: Chương 406: Thổ lộ


Chương trước Chương tiếp

Edit: minhhy299

S?ng sớm, Liễu Y Y ăn mặc xinh đẹp muốn ra ngoài, Thi?n Tuyết hỏi: “C?̣u muốn đi gặp Sở Thiệu?”

“Kh?ng c? đ?u. H?̣i nhóm trong trò chơi, chọn ngày gặp mặt.”

“Th? ra l? gặp bạn tr?n mạng?”

Liễu Y Y gật đầu: “C? thể n?i như vậy đi.”

Thi?n Tuyết sửng sốt, nghĩ rằng c? chẳng lẽ kh?ng th?ch Sở Thiệu? Cẩn thận nghĩ lại, suốt hai năm, l?c trước l? thầm mến nữa, từ th?ch biến th?nh kh?ng th?ch cũng thực b?nh thường. Nhưng l? bạn tr?n mạng kh?ng đáng tin c?̣y đ?u! Bao nhi?u c? g?i kh?ng biết, ch?nh l? bị bạn tr?n mạng lừa t?i lừa sắc!

Th?n l? bạn bè, Thi?n Tuyết đương nhi?n kh?ng thể nh?n c? l?̀m đường lạc lối, tận t?nh khuy?n bảo: “Tớ cảm thấy Sở Thiệu kh?ng sai, c?̣u hẳn l? suy nghĩ một ch?t.”

Liễu Y Y hừ một tiếng: “Lo lắng c?i g?? C?̣u ?́y lại kh?ng theo đu?̉i tớ!” N?i xong đã ra cửa.

Thi?n Tuyết buồn bực hỏi Uyển T?nh: “Chẳng lẽ ch?ng ta phải nhắc nhở Sở Thiệu đuổi theo c? ?́y?”

“Bọn họ hẳn l? kh?ng th?ch người kh?c xen v?o việc của người kh?c, c?̣u cũng đừng th?m phiền.”

Thi?n Tuyết lặng đi một ch?t, cảm thấy cũng đúng. Chuyện hai người họ, ch?nh m?nh xen vào làm gì chứ? Nhưng c? g?́p mà! Vừa nghĩ tới Y Y muốn t?m bạn trai, c? c?n c? một loại cảm gi?c phải gả con g?i! Thật sự l? quá quan t?m!

Thi?n Tuyết thở d?i, nhớ tới chuyện Uyển T?nh cũng muốn quan t?m, vội v?ng l?i k?o c? đ?́n Isabella. Cũng kh?ng biết anh hai trở về chưa, nhiều ng?y kh?ng có tin tức như vậy, chẳng lẽ kh?ng muốn vợ sao?

Trong l?ng Uyển T?nh cũng c? ch?t nhớ thương Mục Thi?n Dương. C? kh?ng nhận được điện thoại Mục Thi?n Dương, nghĩ đến anh c?n chưa c? trở lại. L?c n?y Thi?n Tuyết kéo m?nh đi qua, liền nghĩ đến anh đ? trở lại ?? nhưng chưa li?n hệ với m?nh, chỉ li?n hệ với Thi?n Tuyết.

Thi?n Tuyết n?o c? li?n hệ với anh đ?y? C? mấy ng?y h?m trước gọi điện thoại khuy?n anh trở về: “Anh mu?́n theo đu?̉i vợ, kh?ng sợ dọa vợ chạy à?” Nhưng hắn d?m kh?ng trở về, c? cũng lười tr?ng nom, h?m nay ch?nh l? đi qua cải thiện cuộc sống.

Vào ph?ng kh?ch, thấy Mục Thi?n Dương ngồi ở tr?n s? pha xem tivi, c? cả kinh trừng lớn hai mắt: Nằm đó! Đ?y l? c? chuyện g??

Uyển T?nh ngược lại chuẩn bị tốt t?m l?, biểu t?nh thản nhi?n, chậm r?i thay d?p l? đi qua. Mục Thi?n Dương một đường nh?n c? đi v?̀ phía m?nh, đ?y l?ng kéo k?o. Uyển T?nh ngồi xuống b?n cạnh anh, nhất thời cũng kh?ng biết n?n n?i c?i g?, dứt khoát liền xem tivi.

Mục Thi?n Dương nh?n b?n mặt của c?, đưa tay nắm bả vai c?, thấy c? kh?ng cự tuyệt, lại được một tấc lại muốn tiến một thước kéo th?n m?nh c? vào l?ng.

Thi?n Tuyết th?́y bọn họ như vậy, trong khoảng thời gian ngắn kh? kìm ném căm phẫn trong l?ng! C? c?̀n phải kìm nén c?i gì đ?y! L?o Tử quan t?m cho c?c người, sợ h?i t?nh cảm c*̉a c?c người tan vỡ, gấp đến độ cơm đều ăn kh?ng v?, thấy đều ngủ kh?ng được, kết quả c?c người vụng trộm h?a giải! H?a giải liền h?a giải đi, c?n kh?ng tiếp đ?n một tiếng?? đợi ch?t! Bọn họ c? thể kh?ng nghĩ tới m?nh hay kh?ng?

C? đi đi đi đi đi...... Y?u đương đều đi t?m chết! Trong mắt chỉ c? đối phương, kh?ng c? t?n những người kh?c, đều đi t?m chết!

Thi?n Tuyết phẫn nộ trở về ph?ng, đ? cửa vang rung trời, làm bừng tỉnh Mục Thi?n Dương và Uyển T?nh.

Mục Thi?n Dương quay đầu nh?n tho?ng qua, th?́y phòng kh?ch kh?ng c? người, quay đầu h?n tr?n tr?n Uyển T?nh một c?i: “Đừng n?ng giận được kh?ng?”

Uyển T?nh liếc nh?n anh một c?i, sắc mặt c? hơi kh? chịu, nhưng cũng n?i: “Em cũng c? kh?ng đ?ng......”

“Em l?m sao kh?ng đ?ng vậy?” Mục Thi?n Dương gắt gao ?m c?, tựa như c? ngay sau đ? sẽ trốn, “Đều l? anh sai, em kh?ng c? sai ??”

Uyển T?nh đột nhi?n đưa tay vuốt mặt của anh, anh bỗng dưng kh?ng c? l?n tiếng.

C? nghĩ đến một bạt tai kia, c? ch?t kh?ng được tự nhi?n, thầm mu?́n áy náy, th?́y anh đ? thừa nhận sai lầm, sẽ kh?ng biết n?i sao. C? buồn rầu rũ mi xuống, muốn thu tay lại, Mục Thi?n Dương đột nhi?n một ph?t bắt được, h?n một cái l?n mu bàn tay c?, đồng thời hai mắt s?ng quắc nh?n c?: “Tha thứ cho anh?”

Uyển T?nh r?t mạnh tay về, đ?nh một cái l?n mu b?n tay anh: “Em c?n đang tức giận đ?́y!”

“Đừng tức giận đừng tức giận, n?̉i cáu kh?ng t?́t với bạn th?n!” Mục Thi?n Dương lại ?m chặt c?, “Anh biết anh kh?ng tốt, anh sẽ chậm r?i sửa.”

Uyển T?nh trừng mắt liếc anh một c?i, cũng kh?ng muốn tiếp tục tức giận, ?m thanh dịu lại hỏi: “Anh trở về khi nào?”

“Hai ng?y trước đã trở lại, sợ em c?n đang giận anh, cũng kh?ng d?m t?m em......” Mục Thi?n Dương ủy khuất nói, “Anh cũng chỉ chờ ở đ?y, chỉ sợ em kh?ng tới.”

Uyển T?nh hừ n?i: “Em vốn c?n đang tức giận. Nhưng ai giống anh, n?ng giận kh?ng quan t?m! Em biết c?i g? quan trọng hơn, cho d? tức giận, cũng muốn c? chừng c? mực......”

“Ừ.” Mục Thi?n Dương h?n h?n mặt c?, “Em hiểu hơn anh, anh l? một c?i đại ngu ngốc.”

Uyển T?nh trừng mắt liếc anh một c?i, muốn đẩy ra anh. Anh vội v?ng ?m chặt, thỉnh cầu nói: “Uyển T?nh, anh sai rồi! Em đừng......”

“Anh ?m em đau!” Uyển T?nh dậm ch?n.

Anh vừa nghe, vội v?ng bu?ng c? ra, một l?t sau c?ng ?m lấy c?, bất qu? cái ?m thật sự nỏi lỏng, hẳn l? kh?ng lại ?m đau c? nữa.

Uyển T?nh tức giận trừng anh một c?i, anh xấu h?̉ cười, đột nhi?n nhớ tới c?i g?, lại bu?ng c? ra, kh?ng được tự nhi?n nói: “Uyển T?nh, em, em đi theo anh.” N?i xong liền l?i k?o c? về ph?ng.

Uyển T?nh đi theo anh đi v?i bước, nghĩ đến anh lại nhớ thương chuy?̣n tr?n giường kia, nhất thời tức giận đến kh?ng được. C?n n?i anh sai rồi, một bộ ăn n?i kh?p n?p, kết quả đ?u? Chỉ l? v? sự kiện kia!

C? cắn chặt răng, mu?́n bỏ anh ra chạy trốn, bất qu? nghĩ đến Thi?n Tuyết ở trong ph?ng, g?y ra động tĩnh sẽ bị nghe thấy nữa, dứt khoát c?ng anh trở về ph?ng trước, c? cũng kh?ng tin anh d?m cứng rắn! L?c n?y khác xưa, bọn họ n?i t?nh cảm, anh nếu giống như trước, c? tuyệt kh?ng cho anh cơ hội nữa!

Đi v?o ph?ng, Mục Thi?n Dương lưu lo?t kh?a tr?i cửa, xoay người n?i với Uyển T?nh: “Ch?ng ta thương lượng.”

Uyển T?nh thấy vẻ mặt anh ngưng trọng, lại kh?ng có dục vọng, nghĩ l? c? chuy?̣n đứng đắn, nhịn kh?ng được khẩn trương l?n: “Chuyện g??”

Mục Thi?n Dương k?o c? đến b?n giường ngồi xuống, ch?nh m?nh xoay người quỳ trước mặt c?, làm c? hoảng sợ. C? vừa muốn nhảy dựng l?n, anh tự tay ngăn chận ch?n của c?: “Uyển T?nh, em h?y nghe anh n?i!”

Uyển T?nh sửng sốt, th?́y kh?ng đứng l?n nổi, đ?nh phải ngồi y?n, gật đầu: “Được, anh n?i.”

Mục Thi?n Dương c?i đầu, h?t s?u một hơi lại n?ng l?n, đ?y mắt một mảnh thẳng thắn th?nh khẩn: “Uyển T?nh, anh biết, em sợ anh thay l?ng đổi dạ, sợ anh c? một ng?y kh?ng th?ch em, sẽ cũng kh?ng đối với em giống như b?y giờ; sợ anh đến l?c đ? cho c?ng b?́ chuy?̣n qua lại với em, đ?̉ cho em kh?ng c? c?ch n?o kh?c lại l?m người......”

Th?n m?nh Uyển T?nh run l?n, nh?n vẻ mặt của anh c? hơi hoảng hốt.

Mục Thi?n Dương cầm tay c?, trịnh trọng nói: “Em sợ anh kh?ng cần em, anh lại thường sợ em kh?ng quan t?m anh đ?́y? Anh l?m nhiều như vậy, v? l? c?i g?? Bất qu? l? em liếc mắt nhìn anh một c?i, vẫn ở lại b?n cạnh anh. Anh y?u em, anh hiện tại kh?ng c? c?ch n?o n?i vĩnh viễn, bởi v? chuy?̣n đến ai cũng kh?ng biết. ?t nhất hiện tại, anh thực y?u, thực y?u em, cũng mu?́n vẫn y?u em, vĩnh viễn y?u em! Nhưng anh cần em cho anh một cơ hội, đ?p lại anh một ch?t, để cho anh biết, anh y?u em l? đ?ng gi?, cho d? anh vĩnh viễn y?u đi nữa, y?u cả đời, cũng sẽ kh?ng kh?ng thu hoạch được g?. Uyển T?nh, anh cũng muốn em y?u anh.”


Loading...